NĂM NĂM HÔN NHÂN LẠNH NHẠT, TÔI BỎ ĐI ANH PHÁT ĐIÊN CÁI GÌ - Giản Tri + Ôn Đình Ngạn - Chương 360: Cố lên! May mắn!

Cập nhật lúc: 2026-04-13 10:15:35
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô ngước khuôn mặt Mạnh Thừa Tụng ánh nắng, trong lòng dâng lên từng đợt chua xót.

"Mạnh Thừa Tụng." Cô gọi tên , khi cúi đầu với cô, nhưng tiếp thế nào.

Không thể : Anh đừng du lịch khắp thế giới, sẽ c.h.ế.t đường.

Trong lúc do dự, thấy Mạnh Thừa Tụng , "Sao ? Lo lắng về cuộc thi ? Đừng lo, sẽ ở bên em, sẽ cùng em..."

Nói đến đây, vẫn gì, tiếp theo Mạnh Thừa Tụng , "Sau lên đại học, làm, cũng sẽ ở bên em."

Giản Tri: ???

Đây là lời tỏ tình ?

Dưới ánh nắng, vành tai Mạnh Thừa Tụng ửng đỏ, "Anh ý đó, em đừng hiểu lầm, ý là, em thi Học viện Múa Thủ đô ? Anh cũng thi đại học ở Thủ đô, làm công việc báo chí mà yêu thích, còn Đài truyền hình Thủ đô hoặc báo chí Thủ đô nữa, đến lúc đó, chúng là bạn học, là đồng hương, chẳng thể chăm sóc lẫn ?"

Chủ đề, Mạnh Thừa Tụng chuyển thành công sang cuộc sống .

Giản Tri nghĩ, nếu kế hoạch cuộc đời của Mạnh Thừa Tụng thực sự đổi, thì cô cũng yên tâm .

"Mạnh Thừa Tụng, thực sự sống một cuộc sống làm về đều đặn như ?" Điều khác với tính cách của Mạnh Thừa Tụng ở thế giới khác.

Nụ của Mạnh Thừa Tụng, ánh nắng càng thêm ấm áp, "Tại chứ? Cùng gia đình, bình dị trải qua mỗi ngày, cho đến khi già, đó là một cuộc đời mà."

"Mạnh Thừa Tụng..." Cô nghiêng đầu , "Ádhmórort!"

một câu tiếng Ireland, điều gì đó khác thường khuôn mặt .

, mặt gì cả.

Ngược còn hỏi cô, "Đây là ngôn ngữ gì? Có nghĩa là gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nam-nam-hon-nhan-lanh-nhat-toi-bo-di-anh-phat-dien-cai-gi-gian-tri-on-dinh-ngan-wjmt/chuong-360-co-len-may-man.html.]

Thần sắc của trông một chút giả dối nào.

"Không gì, chỉ là cổ vũ cho hai chúng , chúc chúng hôm nay may mắn." Cô giơ tay đập tay với .

"Được." Anh đập lòng bàn tay cô, "Cố lên! May mắn!"

Khi hai lòng bàn tay chạm , Giản Tri qua vai Mạnh Thừa Tụng, thấy đang về phía ký túc xá – Ôn Đình Ngạn và Nhiễm Sâm.

Ánh mắt Ôn Đình Ngạn rơi bàn tay đang đập của cô và Mạnh Thừa Tụng, ánh mắt trầm xuống.

"Tri Tri!" Nhiễm Sâm nhảy nhót đến, "Chúng đến cổ vũ cho đây! Đi thôi, Ôn Đình Ngạn đưa chúng ! Mạnh Thừa Tụng, thôi, cùng ."

Mạnh Thừa Tụng Ôn Đình Ngạn, , "Có lẽ A Ngạn cùng."

Ôn Đình Ngạn , ánh mắt vạn phần lưu chuyển.

Sự đối đầu của hai , thậm chí khiến Nhiễm Sâm cảm thấy, hai thực sự trở mặt thành thù , định hỏi hai họ rốt cuộc đang làm gì, Ôn Đình Ngạn hành động.

Ôn Đình Ngạn đến mặt Mạnh Thừa Tụng, ôm chặt , "Sao thế! Mãi mãi là em ! Đi thôi!"

Hai họ , Nhiễm Sâm khoác tay Giản Tri .

TRẦN THANH TOÀN

Nhiễm Sâm thì thầm hỏi Giản Tri, "Họ , vì Mạnh Thừa Tụng thi mà Ôn Đình Ngạn vui chứ?"

"Không ." Giản Tri , "Ôn Đình Ngạn loại đó."

Bất kể Ôn Đình Ngạn ở thời điểm nào, đều là trọng nghĩa khí, trọng tình bạn, trong cuộc hôn nhân của cô và , dù lạnh nhạt với cô đến , thì đối với hai em của , vô cùng .

"Kỳ lạ thật." Nhiễm Sâm lẩm bẩm.

Là xe và tài xế của Ôn Đình Ngạn đưa họ đến địa điểm thi đấu, Ôn Đình Ngạn và Nhiễm Sâm cũng xem thi đấu với tư cách khán giả.

Loading...