Ôn Đình Ngạn .
, Kiến Tri nhất định sẽ chuẩn quà cho .
Chiều tối ngày cuối cùng bà nội Ôn viện, khi tan học, A Phong khoác vai , "Đại ca, là ngày mốt đó, đồ đạc của chuẩn xong hết , tan học là đến nhà ."
"Ừm." Ôn Đình Ngạn nhàn nhạt đáp.
A Phong với vẻ mặt hưng phấn " nhịn cho ", "Này, đại ca!" Rồi một cách kỳ lạ.
Ôn Đình Ngạn lạnh lùng liếc , mặt đầy dấu hỏi.
A Phong kéo gần, hạ giọng, mắt sáng rực, "Tôi cho đừng để lộ nha!"
"Cái gì?" Ánh mắt Ôn Đình Ngạn nhàn nhạt, Mạnh Thừa Tụng đang cây long não ở tầng một.
"Kiến Tri đó! Quà tặng cho !" A Phong bằng giọng thì thầm, khoa tay múa chân, "Tôi thấy cô chuẩn !"
Ôn Đình Ngạn nhướng mày, "...Cái gì?"
"Quả cầu pha lê vũ trụ tinh !" A Phong kích động vỗ cánh tay , "Thật đó, tận mắt thấy cô đang làm! Tôi cho , hai tháng , lúc đó chúng còn chia lớp, lén thấy Kiến Tri vẽ bản vẽ, còn thấy cô mua nhiều vật liệu, là tự tay làm quà cho , còn lén tra cái thứ đó, còn thể chiếu lên trần nhà nữa! Đặc biệt phiền phức! Kiến Tri mà sợ phiền phức như !"
TRẦN THANH TOÀN
Ôn Đình Ngạn lạnh một tiếng, "Cậu đổi tên thành Bao Đả Thính ! Chẳng chuyện gì mà ! Sao là cho ?"
"Bởi vì thấy cô cầm đế, khắc chữ đó, là, Happy Birthday, WTY! Không thì là ai?" Mắt A Phong sáng rực, "Cậu xem, Kiến Tri tâm ?"
Ôn Đình Ngạn hừ lạnh một tiếng, "Con gái mà, đều thích làm mấy thứ phù phiếm ."
"Chậc." A Phong đồng ý, "Đại ca, thật , với Kiến Tri là... ừm?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nam-nam-hon-nhan-lanh-nhat-toi-bo-di-anh-phat-dien-cai-gi-gian-tri-on-dinh-ngan-wjmt/chuong-326-qua-tang.html.]
A Phong nháy mắt hiệu với vẻ mặt " hiểu hiểu".
Ôn Đình Ngạn cau mày, "Sao thể? Cậu đừng nghĩ lung tung, với Kiến Tri chỉ là bạn học bình thường, bất kỳ mối quan hệ nào khác."
"Ồ..." A Phong chút thất vọng khi chuyện phiếm, là giác quan thứ sáu tác quái , A Phong đột nhiên đầu , thấy Kiến Tri, ngay lưng họ một bậc thang.
A Phong ngượng đến mức tìm một chỗ để chui .
Những lời , Kiến Tri thấy ?
Ôn Đình Ngạn chút nặng lòng, tại A Phong phản ứng như , cũng đầu , thấy đôi mắt Kiến Tri đang mỉm .
"Ôn Đình Ngạn, Lục Phong." Kiến Tri vẫy tay với họ, "Ôn Đình Ngạn, bà nội xuất viện ?"
"Ừm, ngày mai." Mặt Ôn Đình Ngạn căng thẳng, vẻ để ý đến cô.
Kiến Tri cảm thấy, hiểu sự ngượng ngùng của lúc .
Lúc Ôn Đình Ngạn thích cô, cho nên, khi A Phong hỏi hai họ gì, Ôn Đình Ngạn gần như phủ nhận kịp, mà cuộc đối thoại ngượng ngùng thể cô thấy, thì càng sắc mặt .
Kiến Tri thậm chí còn nghĩ, nên vài câu khéo léo để che sự ngượng ngùng ? Ví dụ, cô thấy gì cả, thế nào để lộ là " bạc ba trăm lạng ở đây"?
Tuy nhiên, cô còn nghĩ , thấy Mạnh Thừa Tụng gốc cây vẫy tay với cô, "Kiến Tri!"
"À?" Kiến Tri chạy qua bên cạnh A Phong, thẳng đến mặt Mạnh Thừa Tụng, "Cậu chạy khỏi lớp nhanh như làm gì?"
Ôn Đình Ngạn Kiến Tri nhẹ nhàng như một chú nai con chạy đến mặt Mạnh Thừa Tụng, sắc mặt tối .
Pubfuture Ads