Ôn Đình Ngạn gì, cầm áo khoác bỏ .
Mạnh Thừa Tụng bóng lưng , với đồng đội, "Làm thể chứ? Chúng ... là bạn , đến mức như một ."
Ánh mắt bóng lưng Ôn Đình Ngạn đầy ẩn ý.
Giản Tri buổi sáng tập múa với giáo viên chuyên nghiệp, buổi chiều còn đến trung tâm dạy múa, Chủ nhật trường phục vụ bữa ăn, nên buổi trưa cô ăn một bát mì ở quán mì cổng trường.
Trên sân bóng còn bóng dáng các trai, chắc là chơi xong tản .
Giản Tri gọi một bát mì thịt nạc dưa chua ở quán mì cô thường đến, mì mang lên, đối diện một xuống.
"Ông chủ, cho một bát mì thịt nạc dưa chua."
Là Ôn Đình Ngạn.
Giản Tri ăn một miếng mì, suýt nữa sặc, ngẩng đầu đối diện, chỉ thấy Ôn Đình Ngạn cũng đang cô, hai ánh mắt chạm , cũng tránh , vẫn chằm chằm cô.
Cô bình tĩnh tự nhiên, tiếp tục cúi đầu ăn mì.
Cuối cùng, nhịn .
"Giản Tri." Anh gọi cô.
"Ừm?"
Anh chằm chằm cô, cô dường như cảm giác gì, vẫn đang ăn mì của , thậm chí, trán còn lấm tấm mồ hôi.
"Cậu đổi ." Anh .
Giản Tri dừng một chút, ngẩng đầu , "Mỗi ở mỗi giai đoạn khác , đều những suy nghĩ khác , bình thường ?"
" ... đây như ... ..." Ôn Đình Ngạn thể tiếp nữa.
TRẦN THANH TOÀN
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nam-nam-hon-nhan-lanh-nhat-toi-bo-di-anh-phat-dien-cai-gi-gian-tri-on-dinh-ngan-wjmt/chuong-315-mai-mai-la-ban.html.]
Giản Tri dịp Tết năm lớp 10, thiệp chúc mừng cho , nghiêm túc : Ôn Đình Ngạn, hy vọng chúng mãi mãi là bạn .
Lúc đó, ngầu kiêu ngạo, một câu: Trong thế giới của mãi mãi.
Giản Tri lúc đó hiểu câu đó của nghĩa là gì, chỉ nghĩ rằng, lẽ làm bạn mãi mãi với .
Trong lòng vẫn chút buồn, nhưng, quy định nào rằng, cô thích một , thì đó cũng nhất định thích cô.
Vì , cô chôn giấu tình cảm sâu hơn, bao giờ nhắc đến hai chữ mãi mãi nữa.
"Chúng còn là bạn mãi mãi nữa ?" Ôn Đình Ngạn đột nhiên lên tiếng.
Hóa vẫn nhớ câu đó?
"Bạn học Ôn Đình Ngạn." Giản Tri , "Chúng bây giờ vẫn là bạn mà, còn về mãi mãi... ai mà ngày mai sẽ thế nào, đừng dễ dàng mãi mãi."
Ánh mắt Ôn Đình Ngạn tối sầm , "Cậu ý gì?"
"Ý của là..." Giản Tri khẽ thở dài, "Bạn bè vốn là từng chặng đường, là đồng hành, nhưng cuộc đời luôn những nút thắt, nút thắt tiếp theo, sẽ đồng hành cùng ai nữa."
"Hừ!" Ôn Đình Ngạn đột nhiên lạnh, "Vậy, bây giờ tìm đồng hành mới ?"
Giản Tri ngẩng đầu mắt , chỉ im lặng một lúc, đó khẽ , " ."
"Được lắm , Giản Tri! Cậu..." Ôn Đình Ngạn nhất thời nghẹn lời, nên gì về cô.
"Chẳng lẽ ?" Cô nhẹ nhàng , "Từ nay về , sẽ học ban tự nhiên, học ban xã hội, sẽ kết bạn mới ở ban xã hội, cũng , chúng thậm chí còn ở cùng một tầng lầu nữa, đợi lên đại học, càng..."
"Im miệng!" Ôn Đình Ngạn lạnh lùng ngắt lời cô, "Cậu lý, là sai , là quá tin cái gọi là lời hứa hão huyền, yên tâm, ý gì khác, chỉ là là trọng chữ tín, từng hứa kèm cặp , thì thất hứa, bây giờ, là tự giữ lời , cũng cần chịu trách nhiệm gì nữa, trách nhiệm thì nhẹ nhõm, ."
Nói xong, dậy, bỏ trong tiếng gọi "Bạn học, mì của xong " của ông chủ.
Trong ánh nắng đầu hè, bóng dáng cao gầy càng càng xa, bao giờ đầu .
Pubfuture Ads