NĂM NĂM HÔN NHÂN LẠNH NHẠT, TÔI BỎ ĐI ANH PHÁT ĐIÊN CÁI GÌ - Giản Tri + Ôn Đình Ngạn - Chương 117: Chúc em hoa gấm rực rỡ, hạnh phúc rạng ngời
Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:56:09
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô máy, Ôn Đình Ngạn hình như đang họp, đang chuyện, nhưng giọng hình như đang ngoài, "Giản Tri , thấy vé máy bay , ngày mai trưa bay Côn Minh ?"
"Vâng, chúng đến Côn Minh ở một đêm, thuê xe tự lái ." Cô một cách nghiêm túc, như thể sắp xếp thứ đấy.
"Được." Anh đồng ý, "Em kéo khỏi danh sách đen , chuyển cái gì cho em cũng tiện."
"Ồ, ." Giản Tri lúc mới nhớ , chỉ thể gọi điện và nhắn tin cho cô.
Không ai ngang qua , trêu chọc , "Ôi chao, ai dám cho tổng giám đốc Ôn của chúng danh sách đen?"
Tiếng của Ôn Đình Ngạn truyền đến, "Anh Tôn quá , cẩn thận chọc giận bà xã."
Anh Tôn , Giản Tri quen, ha hả, "Tôi mà, chỉ phu nhân của mới thể khiến tổng giám đốc Ôn chịu thua."
"Thôi , Giản Tri, đợi về chi tiết, bên khách ." Ôn Đình Ngạn dặn dò một câu, cúp điện thoại.
Giản Tri đang suy nghĩ về việc sắp xếp hành lý.
Lần cô định nhẹ nhàng, mang càng ít đồ càng ít gây chú ý, đến thủ đô mua.
Vì , chỉ cần đóng gói một chiếc túi đơn giản là .
Việc tiếp theo làm là đơn ly hôn và thư để cho Ôn Đình Ngạn.
Đơn ly hôn dễ giải quyết, tiền tiết kiệm trong tay cô hiện tại vượt quá tám con , định tìm Ôn Đình Ngạn để đòi tiền nữa.
Những căn nhà tên cô, ở Hải Thành tổng cộng năm căn, bao gồm cả căn họ đang ở, cô định lấy bốn căn, căn đang ở mật khẩu là ngày sinh của Lạc Vũ Trình, khắp nơi đều là trang trí phù hợp với thẩm mỹ của Lạc Vũ Trình, dù cô ở đây năm năm, cô cũng nữa, cứ cho .
Cô còn cổ phần công ty, cô cũng định lấy nữa, công ty là của Ôn Đình Ngạn, cô dây dưa với nữa, cắt đứt thì cắt đứt cho sạch sẽ, vì , cổ phần quy đổi thành tiền mặt cho cô là .
Những thứ khác, thì còn nữa.
Còn về lá thư cho , cô thực sự cân nhắc lâu, nên theo phong cách nào? Đầy oán hận? Liệt kê hàng chục tội của ?
Cuối cùng thì thôi.
Mỗi thêm một nét hận, là một cảm xúc của phản công, cần thiết nữa, mặc dù chia tay trong hòa bình đối với cô mà quá uất ức, nhưng cứ coi như là buông tha cho chính .
Vì , chỉ vài câu.
Ôn Đình Ngạn:
Kết hôn năm năm, cho đến ngày hôm nay, còn yêu, còn hận.
Anh xem đơn ly hôn , ý kiến gì thể nhắn cho , nhưng nghĩ, cũng làm hết sức .
Tốt nhất là đừng dây dưa nữa, chúc cuộc đời đều là đường bằng phẳng, hoa gấm rực rỡ, hạnh phúc rạng ngời.
Ký tên: Giản Tri.
Viết xong chữ cuối cùng, cô nhớ thiếu niên trong bộ đồng phục học sinh gốc cây hoa quế năm đó và những bông hoa quế lấp lánh như dải ngân hà, sống mũi cô cay.
Tạm biệt, lẽ cô chỉ yêu đêm hoa quế và ánh trăng đó mà thôi.
Đặt bút xuống, cô đặt đơn thỏa thuận và lá thư ngắn ngăn kéo bên trái bàn làm việc của , nếu tự phát hiện thì , nếu phát hiện , thì đợi cô lên máy bay châu Âu sẽ nhắn tin cho .
Sau khi giải quyết xong những việc , cô ăn trưa, buổi chiều là giờ thăm bệnh viện, cô đến bệnh viện thăm dì Trần.
Dì Trần vẫn đang viện.
Cái gọi là gãy xương mất trăm ngày, dì Trần thương cũng khá nặng.
Thực dì Trần một suy đoán về ý định của Giản Tri, nhưng Giản Tri cảm thấy, vẫn nên lời tạm biệt với bà một cách đàng hoàng.
Ban đầu cô nghĩ, đợi cô ngoài, thể nhờ dì Trần chăm sóc bà nội, nhưng, bây giờ kế hoạch đổi, cô cũng định đưa bà nội .
Dì Trần thấy cô vui, nhưng cảm thấy gây phiền phức cho cô.
"Bà chủ, cô cần đến thăm , ở đây lắm." Có chăm sóc bà , làm bà thể làm phiền Giản Tri chân tiện đến thăm bà .
Giản Tri khẽ, "Đây cũng là cuối cùng đến thăm dì."
"Bà chủ, cô... về nữa ?""""Dì Trần thực linh cảm từ .
Bà im lặng một lát, "Tôi cũng sẽ thế nào, nhưng Hải Thành... dù về cũng chỉ để giải quyết một việc, khả năng cao là sẽ ở lâu nữa. Xin dì Trần, ban đầu định sắp xếp công việc cho dì , nhưng giờ đổi , dì dự định gì mới ?"
"Bà chủ, bà cần lo cho , sẽ tiếp tục tìm việc. Những năm qua, hai đối xử với quá ." Dì Trần mỉm .
Giản Tri thanh toán tiền lương cho dì Trần, còn cho thêm nửa năm.
"Bà chủ, nhiều quá ." Dì Trần dám nhận, vội vàng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/nam-nam-hon-nhan-lanh-nhat-toi-bo-di-anh-phat-dien-cai-gi-gian-tri-on-dinh-ngan-wjmt/chuong-117-chuc-em-hoa-gam-ruc-ro-hanh-phuc-rang-ngoi.html.]
TRẦN THANH TOÀN
"Phải cho thôi." Giản Tri , "Dì thương thế hai ba tháng làm việc , dù là tiền bồi thường tổn thất cũng đưa cho dì. Sau , nếu ý tưởng gì vẫn thể với , tuy ở Hải Thành, nhưng những gì thể làm , sẽ cố gắng làm."
Giản Tri ở bệnh viện lâu, điện thoại của Ôn Đình Ngạn gọi đến.
Anh mở miệng hỏi cô đang ở .
"Em ở bệnh viện, thăm dì Trần. Anh ở nhà ?" Giản Tri lo lắng sẽ thấy đơn ly hôn ngay bây giờ chứ?
" , về nhà thấy em. Khi nào thì xong? Anh đến đón em."
"Ồ, cũng sắp ." Chắc là thấy.
"Vậy em đợi , qua đón em, lát nữa sẽ đến."
"Được." Giản Tri vốn định , thì đợi Ôn Đình Ngạn , hôm nay tan làm sớm thế?
"Là ông chủ ?" Dì Trần hỏi cô.
Giản Tri gật đầu, "Nếu cần giúp đỡ, thực cũng thể tìm ông chủ, ... phần lớn thời gian đều sẵn lòng giúp đỡ."
Thành thật mà , Ôn Đình Ngạn là , chỉ cần liên quan đến Lạc Vũ Trình, vẫn sẵn lòng giúp đỡ, đặc biệt, cuộc sống của dì Trần bây giờ còn một mối lo tiềm ẩn, tai họa ở quê của bà đến quấy rầy bà và con gái nữa .
Dì Trần cũng hiểu điều , gật đầu, "Cảm ơn bà chủ, mong bà luôn vui vẻ."
"Tôi sẽ ." Đương nhiên sẽ vui vẻ, cô rời Hải Thành, rời bỏ cũng chỉ vì vui vẻ trong nửa đời còn .
Bệnh viện xa nhà cô, Ôn Đình Ngạn đến trong mười mấy phút, trực tiếp phòng bệnh, cũng coi như thăm dì Trần.
Thời gian thăm bệnh còn nhiều, dì Trần cũng giục họ về.
"Vậy chúng về đây, gì cần cứ liên hệ chúng ." Ôn Đình Ngạn nắm tay Giản Tri, rời khỏi phòng bệnh.
Giản Tri đến quầy thanh toán.
"Để ." Ôn Đình Ngạn mở mã thanh toán điện thoại, "Tiền t.h.u.ố.c đủ ?"
"Em trả thêm một ít, dì Trần xuất viện chúng thể kịp đến đón, trả thêm một ít để dì đủ tiền thanh toán." Giản Tri .
"Được." Ôn Đình Ngạn trực tiếp trả một khoản lớn, "Số tiền thừa khi thanh toán coi như là bồi thường cho dì ."
Ôn Đình Ngạn đề nghị ăn tối bên ngoài.
"Hôm nay chỉ hai chúng , đảm bảo." Anh .
"Được." Ngày mai cô , cô bay đến thủ đô buổi sáng, bay đến Vân Nam buổi trưa, lát nữa cô sẽ lấy cớ đón bà nội và ở nhà bà nội, hẹn gặp ở sân bay ngày mai, sẽ chỉ hụt hẫng, còn việc sẽ làm gì khi hụt hẫng, cô thể đoán , cũng quan trọng nữa.
Vậy thì ăn thêm một bữa nữa.
Đây cũng coi như một nghi thức nhỉ?
Lời tạm biệt thầm lặng của riêng cô.
"Em ăn gì?" Lần Ôn Đình Ngạn cuối cùng cũng nhớ hỏi cô.
"Món ăn địa phương ." Tương lai sẽ lâu ăn món ăn quê hương .
"Được." Ôn Đình Ngạn gọi điện cho một nhà hàng món ăn địa phương, hỏi còn chỗ , gọi xong với cô, "Còn phòng riêng, thôi."
Đó là một nhà hàng trang trí tinh tế, toát lên vẻ sang trọng kín đáo, hai họ dẫn thẳng phòng riêng.
Người phục vụ mang thực đơn đến cho họ, Ôn Đình Ngạn bảo cô gọi món.
Thực món ăn địa phương hợp khẩu vị của Ôn Đình Ngạn, nhưng Giản Tri quản nhiều như nữa, nhận thực đơn bắt đầu xem, "Nếu mời, em sẽ ăn một bữa thật lớn đó, quy tắc gì ."
Ôn Đình Ngạn vốn vẫn cô, khẽ mỉm , "Trước mặt , gì đến quy tắc."
Vậy nên xem, thật sự hai bộ mặt.
Giản Tri gọi cá vàng nấu bánh gạo, lươn xào dầu thơm, vịt bát bảo, món chính gọi cơm cua, thấy món ăn vặt là bánh bao chiên gọi bánh bao chiên, còn gọi một phần mì dầu hành, đó khi đưa thực đơn cho Ôn Đình Ngạn, nhịn gọi thêm một phần thịt kho tàu, kèm cơm trắng.
Ôn Đình Ngạn trực tiếp bật , "Em thích ăn thịt kho tàu ?"
"Thích chứ!" Đáng tiếc, ít khi ăn.
"Anh tưởng các em học sinh múa đều kiểm soát vóc dáng, ăn những thứ ." Ôn Đình Ngạn những món cô gọi, bật , "Cơm cua, cơm trắng, bánh bao chiên mì dầu hành, em đây là hội nghị tinh bột , hai chúng ăn hết ?"
"Cơm cua em thích ăn, cơm trắng trộn nước thịt kho tàu." Giản Tri . Ngoài , mì dầu hành và bánh bao chiên, là vì cô nghĩ lâu sẽ ăn.
"Ăn cua trực tiếp hơn ? Cua lông?"
"Không, em thích bóc." Bữa ăn , cô nhất định ăn những gì .
Quảng cáo của Pubfuture