Mua Sắm Cũng Trở Thành Việc Nhà Được Sao? - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-27 12:55:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
4
Mấy ngày , trường của con gái tổ chức cắm trại, thông báo yêu cầu rõ ràng cần chuẩn một chiếc áo gió thương hiệu, chức năng chống nước chuyên dụng.
Trương Hạo phụ trách việc mua sắm. Anh bàn bạc với , trực tiếp đặt mua một nền tảng mua sắm nổi tiếng giá rẻ một chiếc áo gió giá chỉ bằng một nửa hàng chính hãng.
Hôm nhận hàng, xách cái áo đến mặt , mặt giấu nổi vẻ đắc ý:
"Em xem, giống hệt , tiết kiệm hơn ba trăm đồng."
Anh cảm thấy lập công cho cái nhà , thành một pha kiểm soát chi phí ngoạn mục. Tôi chỉ sờ thử chất liệu cái áo, mỏng, cảm giác thô cứng, lớp keo ép ở đường may cũng xử lý khá cẩu thả.
"Cái ... chống nước ?"
"Sao ? Trang chi tiết sản phẩm ghi rõ ràng mà! Lớp phủ chống nước công nghệ cao!"
Trương Hạo bất mãn với sự nghi ngờ của : "Em đúng là chủ nghĩa tiêu dùng tẩy não , cứ nghĩ đắt mới là ."
Trương Hạo đặc biệt bảo con gái mặc thử, còn dùng bình xịt nước phun lên áo ngay trong phòng khách, những giọt nước quả thực trôi tuột . Anh càng thêm dương dương tự đắc, cứ như là chiến sĩ chống hàng giả, vạch trần một cú lừa vĩ đại của chủ nghĩa tiêu dùng.
Con gái cũng vui, con bé hiểu về thương hiệu, chỉ thấy bố mua cho áo mới màu .
Hôm cắm trại, dự báo thời tiết mưa rào. Tôi vẫn yên tâm, lén nhét thêm ba lô của con gái một chiếc áo mưa dự phòng và một bộ quần áo khô ráo.
Trương Hạo thấy, còn bên cạnh mát: "Vẽ chuyện. Cái áo gió để làm cảnh ?"
Tôi tranh cãi nữa. Kể từ khi tiếp quản việc mua sắm trong nhà, những cuộc đối thoại tương tự diễn hàng ngày.
5
Ngày cắm trại, núi quả nhiên mưa nhỏ.
Mười một giờ đêm, tiếng chuông điện thoại dồn dập đ.á.n.h thức. Là giáo viên chủ nhiệm của con gái. Giọng ở đầu dây bên vô cùng lo lắng, báo rằng con gái đang sốt cao ở trại.
Cái áo gió "tiết kiệm hơn ba trăm đồng" chống nước. Gió núi thổi qua, nước mưa và mồ hôi hòa khiến con bé ướt sũng từ trong ngoài, lạnh thấu tim.
Khi và Trương Hạo đến trạm y tế tạm thời chân núi, con gái đang quấn hai lớp chăn dày, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng bất thường vì sốt, nhưng đôi môi trắng bệch chút máu.
Nhìn thấy , hốc mắt con bé đỏ lên, giọng nhẹ tủi : "Mẹ ơi, con lạnh lắm."
Khoảnh khắc đó, trái tim như một bàn tay băng giá bóp chặt, đau đến thở nổi. Trương Hạo c.h.ế.t trân ở cửa, nhúc nhích.
Từ trạm y tế chuyển đến bệnh viện huyện, đăng ký cấp cứu, lấy máu, xét nghiệm, truyền dịch. Trong suốt quá trình đó, với Trương Hạo một lời nào. Tôi chỉ bình tĩnh làm thủ tục, nộp tiền, trao đổi với bác sĩ về bệnh tình, dùng nước ấm lau trán và lòng bàn tay nóng hầm hập của con gái hết đến khác.
Trương Hạo theo , giúp đỡ nhưng bắt đầu từ .
Con gái ngủ say giường bệnh, thở vẫn còn mang theo luồng khí nóng hổi. Trương Hạo cuối cùng cũng lê bước đến bên cạnh , giọng khàn đặc gần như lạc :
"Xin . Anh... chỉ tiết kiệm chút tiền."
Tôi , ánh mắt rơi ống truyền dịch mỏng manh mu bàn tay con gái. Chất lỏng trong suốt từng giọt, từng giọt chậm rãi mà kiên định chảy mạch m.á.u con bé. Tôi lạnh một tiếng.
"Trương Hạo, tiết kiệm tiền."
Tôi lấy điện thoại , mở chi tiết chi tiêu của tài khoản gia đình.
"Anh mua áo gió hết 129 đồng. Anh tưởng tiết kiệm 300 đồng. Chúng lái xe trong đêm đến đây, tiền xăng, phí cầu đường hết 87 đồng. Phí đăng ký cấp cứu, xét nghiệm, tiền thuốc, tiền truyền dịch tổng cộng là 862,5 đồng. Vì cái khoản ba trăm đồng tiết kiệm , hiện tại chúng trả thêm hơn sáu trăm đồng tiền tươi thóc thật, tính tiền lương ngày mai hai chúng xin nghỉ trừ, cũng như chi phí thời gian và xin nghỉ ở nhà chăm sóc con ít nhất ba ngày tới."
Tôi mỗi con , vai sụp xuống một phần.
"Đây mới chỉ là tiền thôi."
Cuối cùng cũng dời mắt khỏi con gái, thẳng :
"Cái gọi là 'tiết kiệm' của khiến con gái chúng dầm mưa núi, chịu lạnh, sốt cao. Cái giá , định tính thế nào?"
Môi mấp máy, thốt nên lời nào.
"Anh tiết kiệm, chỉ lười biếng và ngạo mạn. Anh lười tìm hiểu, lười so sánh sự khác biệt về tính năng giữa các thương hiệu, lười hiểu đạo lý tiền nào của nấy. Anh ngạo mạn cho rằng công việc 'thu mua' mà dành hàng đống thời gian mỗi ngày để so giá các nền tảng, nghiên cứu ưu đãi, xem đ.á.n.h giá, canh chương trình khuyến mãi là một việc tiêu khiển cần kỹ năng, chỉ cần động ngón tay là xong."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mua-sam-cung-tro-thanh-viec-nha-duoc-sao/chuong-2.html.]
Tôi dậy, đến mặt .
"Anh cảm thấy việc thu mua đơn giản, đúng ?"
Anh theo bản năng gật đầu, lắc đầu nguầy nguậy.
"Được."
Tôi đặt song song hồ sơ chi tiêu gia đình hàng tháng đây của và chi tiêu tháng của với .
"Tính đến hôm nay, 20 ngày tiếp quản việc mua sắm, tổng chi là 7890 đồng. Chưa tính tiền viện phí tối nay, vượt ngân sách gần ba nghìn đồng. Trong khi đó chất lượng cuộc sống của chúng , bao gồm cái ăn, cái dùng, thậm chí mức độ tiện lợi hàng ngày đều tụt dốc phanh. Trương Hạo, cái sự 'quản lý khoa học' của khiến cái nhà trả một cái giá quá đắt."
Anh dựa tường, từ từ trượt xuống đất, hai tay luồn tóc, gục đầu thật sâu. Tôi cất điện thoại, giọng điệu còn chút cảm xúc nào:
"Nếu cho rằng việc đơn giản như , và ham quản lý mãnh liệt đến thế, thì từ bây giờ, giao hết cho ."
Tôi mở ứng dụng ngân hàng điện thoại ngay mặt .
"Từ tháng , thẻ lương của sẽ tự động chuyển bộ sang thẻ của hàng tháng. Tiền nợ nhà, nợ xe, tiền phụng dưỡng bố hai bên, phí dịch vụ, điện nước ga, bảo hiểm, học phí và tiền học năng khiếu của con, tiền quà cáp biếu xén của tất cả ... Tất cả, cho rõ, là tất cả những chỗ cần tiêu tiền đều do lên kế hoạch và chi trả. Tôi sẽ chịu trách nhiệm bất cứ việc mua sắm, so giá, đóng phí và quy hoạch tài chính nào nữa."
Trương Hạo c.h.ế.t lặng. Có lẽ bao giờ nghĩ rằng, đằng việc duy trì sự vận hành của một gia đình là những con khổng lồ và vụn vặt đến thế.
Tôi mặc kệ sự kinh ngạc của , lướt màn hình điện thoại, tìm đến những ứng dụng mua sắm quen thuộc, từng cái một, ấn giữ, chọn gỡ cài đặt. Những đường link phiếu giảm giá, cửa hàng yêu thích, bí kíp so giá mà sưu tầm bấy lâu xóa sạch thương tiếc.
Sau đó, mở ghi chú, đóng gói bộ các lời nhắc đóng phí gia đình, ngày gia hạn điện nước ga, ngày trả nợ thẻ tín dụng gửi hết cho qua Wechat.
Làm xong tất cả, nhét điện thoại túi, cả nhẹ nhõm từng thấy.
"Trương Hạo, từ giờ trở , chính thức rút lui khỏi vị trí 'thu mua trong gia đình'. Sau , chỉ làm một ' dùng' thuần túy thôi."
6
Sự cố mua sắm khiến Trương Hạo nhận sự yếu kém của , nhưng chuyện xảy tiếp theo mới thực sự khiến hận thể tự tát mặt .
Trường của con gái bình bầu đoàn viên xuất sắc. Xét về thành tích biểu hiện hàng ngày, con bé đều xứng đáng nhất. khi tan học về nhà, con gái lao lòng nức nở. Danh sách công bố, suất đó trao cho một nam sinh thành tích kém xa con bé.
Con gái nấc kể nội dung cuộc chuyện với giáo viên.
"Thầy giáo , bạn nam ... sự phát triển trong tương lai của bạn cần vinh dự để trợ lực hơn. Thầy còn bảo, con gái mà, cứ an an là , cần tranh giành mấy cái ."
Giọng con gái chứa đầy sự kiêu hãnh đập nát và sự khó hiểu.
"Mẹ ơi, tại ? Chỉ vì con là con gái ?"
Trương Hạo bên cạnh nãy giờ vẫn ủ rũ dựa ghế sofa. Mấy ngày nay vì chăm sóc con gái ốm, đầu tiên trải nghiệm cảm giác đầu bù tóc rối khi khó lòng cân bằng giữa công việc và gia đình. con gái dứt lời, bỗng bật dậy. Sự mệt mỏi tan biến ngay tức khắc, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ.
"Đây là cái logic khốn kiếp gì thế? Dựa mà vị trí một con gái vất vả giành nhường đường cho cái 'tương lai' của một thằng con trai? Đây phân biệt giới tính thì là gì?"
Nói xong, dậy, cầm áo khoác và chìa khóa xe, trông vẻ định đến trường ngay lập tức.
Tôi kéo : "Anh đợi , giờ thì nóng vội quá, chúng cứ..."
"Không nóng vội." Anh ngắt lời , trong mắt một sự quyết tuyệt mà từng thấy: "Có những chuyện lùi một bước chính là ngầm đồng ý, hôm nay chúng ngầm đồng ý thì con gái sẽ ngầm đồng ý cả đời."
Trương Hạo lái xe, vẻ mặt đòi công bằng. Đến trường, thẳng đến văn phòng của thầy Lý . Thầy Lý thấy cả nhà ba chúng thì rõ ràng chút bất ngờ, nhưng vẫn giữ vẻ khách sáo bề ngoài, lặp bài văn mẫu đó:
"Bố em Trương Lạc Lạc , chuyện giải thích với cháu , chúng là cân nhắc tổng hợp..."
Ông hết câu Trương Hạo cắt ngang.
"Thành tích tổng hợp của con gái nhất khối, kỷ lục các hoạt động đều xuất sắc, còn nam sinh , tra , thành tích thi giữa kỳ cuối lớp. Xin hỏi các vị cân nhắc cái gì? Có cân nhắc việc giới tính của là nam ?"
Sắc mặt thầy Lý đổi, lẽ ông từng gặp phụ nào thẳng thừng như . Ông sang , cố tìm kiếm đồng minh:
"Mẹ em Lạc Lạc, chị cũng là phụ nữ, chắc chị hiểu hơn ai hết, con gái mà hiếu thắng quá sẽ vất vả lắm, chúng cũng là cho cháu."
Câu châm ngòi nổ cho Trương Hạo. Anh bước lên một bước, từ cao xuống ép sát thầy giáo :
"Con gái dựa bản lĩnh nhất thì vất vả ? Vì một suất danh hiệu mà thức đêm ôn tập thì vất vả ? Giờ ông dùng một câu ' cho nó' nhẹ tênh để phủ nhận bộ nỗ lực của con bé, bảo nó đừng quá hiếu thắng, ông dựa cái gì?"