Một Ca Mổ, Một Đời Người - 6
Cập nhật lúc: 2026-01-18 07:11:05
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vì dưỡng bệnh, tiện , nên thuê hẳn dịch vụ chuyển nhà và giúp việc. Trước ba ngày, cuối cùng cũng dọn xong.
Mấy hôm trời mưa dầm, u ám, chỉ co ro chiếc giường tạm, sống nhờ đồ ăn đặt ngoài, ăn ngủ, ngủ ăn.
như dự đoán, Hà Chính Thanh hề gửi cho lấy một dấu chấm.
Theo quy định, mổ u xơ tuyến v.ú một tháng tái khám, ba tháng tái khám nữa. Tôi lo gặp . thể chờ đến một tháng mới gặp. Tình cảm vốn nhiệt độ và thời hạn, bỏ lỡ giai đoạn “say mê” thì khi tỉnh táo , khơi dậy đam mê chắc … dùng thuốc.
Thế là lập tức đặt mua một chiếc bàn cần tự lắp ráp. Bàn lớn, đủ để thể lộn nhào, xoay vòng ba trăm sáu mươi lăm độ vẫn vững đó.
Tất nhiên, cũng thật sự cần một cái bàn.
Nhà cũ nhỏ, đồ đạc của chủ để , cũ kỹ. Tôi lười sắm thêm.
Nhà mới thì khác, rõ ràng chủ cũ chăm chút. Phòng khách giá sách lớn, ý , đủ để sắp mấy thùng sách.
Là một tác giả web, định biến phòng khách thành phòng làm việc. Tôi bàn với chủ nhà dọn sofa, tháo TV, bằng bàn dài và ghế tựa thoải mái.
Ngày hôm , bưu kiện khổng lồ giao đến. Tôi thử nhấc lên, nặng thật, kéo một cái liền thấy vết mổ đau nhói.
Thôi, chọn ngày chẳng bằng gặp ngày.
Ngẩng lên đồng hồ, sáu giờ chiều – lúc tan ca. Tôi nhắn:
“Bác sĩ Hà, lắp bàn, hình như kéo căng, vết mổ đau, cần đến viện ?”
Sáu giờ mười, trả lời:
“Nặng ? Có triệu chứng gì?”
“Không đau lắm, chỉ âm ỉ, giơ tay thì đau hơn.”
“Đừng động nữa.”
“Tôi nghĩ chắc . Nếu thì lắp nốt, nghỉ lâu quá .”
“Đã thế còn lắp bàn gì nữa. Tôi về, lát nữa qua xem cho em. Bàn để đó, lắp.”
“Không cần , phiền quá. Cả ngày làm việc , sang đây nữa.”
Trong lòng thầm nghĩ: Anh mà đến, vác bàn sang chặn cửa nhà .
Anh hỏi địa chỉ. Tôi gửi: “Tòa 5, đơn nguyên 2, tầng 3, căn 1.”
Đây là “cánh cửa trái tim” của , khắc trí nhớ nhé.
Tôi vội trang điểm nhẹ, kẻ mày, bỏ son cho đỡ lộ liễu. Thay bộ đồ ngủ màu hồng ngọt ngào, xịt chút nước hoa “diệt nam” mua vô thức.
Mẹo nhỏ: thoa Vaseline xịt, hương sẽ lâu hơn. Thoa thêm tai, mặt trong cánh tay, tạo cảm giác hương thoảng quanh .
Trong lúc chờ, hồi hộp đến mức vệ sinh hai , đếm gạch lát ba lượt.
Chuông cửa vang. Tôi qua mắt mèo, thấy . Hít sâu liên tục, mở cửa:
“Bác sĩ Hà, đến , vất vả quá.”
Mấy ngày gặp, cũng chút ngượng ngập. Đáp một tiếng, theo phòng khách.
Chúng đó.
, . Trong căn phòng trống trải chỉ còn giá sách và nền gạch.
Vì bảo chủ nhà dọn sofa, tháo TV.
Thế nên câu “mời ” môi biến thành:
“Bác sĩ Hà, mời… .”
Không khí lập tức thêm phần gượng gạo.
Chúng như hai cột điện giữa bão tố – cô độc, tuyệt vọng, nhưng vẫn vững.
Vì chỗ , đành mời Hà Chính Thanh lên giường.
Ngồi thôi nhé! (Đừng nghĩ linh tinh, tỉnh táo nào.)
Gai xương rồng
Chỉ để tiện kiểm tra mà thôi.
“Em kéo áo xuống một chút cho xem vết mổ là .”
À, cần cởi hết ? Nói sớm chứ, làm mừng hụt.
Tôi kéo nhẹ áo ngủ xuống, ấn thử quanh vết mổ, một lát :
“Em hồi phục khá , chắc vấn đề gì. Nếu vài ngày nữa vẫn thấy khó chịu thì đến viện kiểm tra .”
Trời tối, kéo rèm. Ánh đèn trong phòng dịu dàng, thở hòa nhịp tim.
Thế nên buột miệng:
“Anh ăn… thịt đầu heo ?”
Anh sững , tay vô thức vò quần:
“Hả??”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mot-ca-mo-mot-doi-nguoi/6.html.]
“À… bác sĩ Hà, tan ca ăn gì đúng ?”
“Ừm.”
Tôi dậy bếp:
“Vậy ở ăn cơm hãy về, coi như cảm ơn. Anh thử tay nghề của nhé.”
Anh cũng lên:
“Không cần , em nghỉ ngơi, đừng mệt.”
Tôi mở tủ lạnh xem gì nấu . Tôi vốn nấu ăn khá , tự lập nhiều năm .
Anh tựa cửa, mặc áo len xám cổ tròn, quần đen. Anh quả thật trung thành với ba màu đen – trắng – xám.
“Tôi cũng nấu ăn cho mà. Anh ăn thì vẫn ăn. À, cơm miễn phí , giúp lắp bàn.”
Nghe giao việc, gật đầu ngay:
“ , suýt quên mất. Tôi lắp cho em.”
Anh phòng khách. Tôi gọi:
“Bác sĩ Hà, giúp một chút.”
Anh bước , thấy đang buộc dây tạp dề, liền hiểu.
Tay trái mổ giơ , động tác mạnh dễ đau. Bao nhiêu rau mua về vẫn nấu, đây là bữa cơm đầu tiên nấu t.ử tế khi chuyển nhà.
Anh tiến , lưng, nhẹ nhàng vòng tay buộc dây tạp dề:
“Được ?”
Tôi kéo thử:
“Được .”
Quay , cách giữa chúng bỗng gần hơn.
“Anh cũng ăn rau mùi đúng ? Còn hành, gừng, tỏi?”
“Ừ, bình thường thôi. Ít cay, ít dầu muối.”
“Anh sợ cay ?”
“Không, nhưng cho vết mổ của em.”
Anh ngoài, tiếng lạch cạch vang lên khi tháo hộp bàn. Tôi mở vòi nước, rửa rau, cắt thịt. Ngoài cửa sổ, bếp nhà đối diện cũng sáng, mùi cơm canh bay sang.
Trong thoáng chốc, thấy như kết hôn với , cùng trải qua vô ngày bình dị thế .
Thì , một “gia đình” là cảm giác như .
Một nồi cơm, một đĩa trứng xào thịt bò, một nồi gà rang, một đĩa rau chân vịt trộn.
Cơm chín, bàn cũng lắp xong, hộp giấy và rác dọn sạch mang ngoài.
Anh bếp giúp bưng đồ ăn. Nhìn sang cửa sổ, chỉ:
“Đối diện là nhà .”
Tôi chúng ở gần, nhưng ngờ bếp đối diện thế . Tôi ngạc nhiên, còn thì bình thản.
Đem cơm , chúng chỉ thể bên bàn ăn.
“Bác sĩ Hà, hôm nay tiếp đãi sơ sài, mong bỏ qua. Lần sẽ chuẩn ghế. Anh thấy ngon ? Lâu mới nấu t.ử tế, tay nghề kém .”
“Ngon lắm. Không ngờ em nấu giỏi thế. Tôi nấu ăn tệ, học mãi cũng khá, nên thường đặt đồ ngoài.”
Anh hề khách sáo. Đĩa trứng xào thịt bò, ăn liền nửa phần.
“Vậy nấu, gọi sang ăn.”
“Thôi, phiền em quá, ngại lắm.”
Phiền gì chứ, cứ cưới , nấu tám bữa một ngày cũng .
“Em gái nhỏ mà gan lớn, dám ở một .”
Tôi tưởng chuyện sống một :
“Không , quen . Ở cũng .”
Anh gật đầu:
“Ừ, bác sĩ chúng kiêng, nhưng nhiều kiêng, nên mấy hộ quanh đây dọn .”
Tôi ngẩn :
“Hả? Sao ?”
“Có hai c.h.ế.t. Họ sợ phong thủy . Một phá sản nợ nần, một cặp vợ chồng cãi , đập hết kính trong nhà nhảy lầu. Ngay .”
Tôi hoảng hốt, suýt cắm đũa dày .