Đàn bà trong làng, ai mà chẳng thức khuya dậy sớm, bận rộn từ xó bếp đến đầu ruộng, cho lợn gà ăn, giặt giũ nấu nướng, cấy lúa gặt hái, mệt nhoài như cái con ngừng nghỉ?
Đến lượt , thì chỉ còn cho gà ăn, quét sân, giữ nhà cửa gọn gàng?
Chuyện ... chuyện còn thảnh thơi hơn cả công nhân ăn cơm nhà nước thành phố!
Tôi thể tin , nhất thời quên cả phản ứng. Tôi vô thức nắm chặt vạt áo, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Tần Vũ coi như thấy sự kinh ngạc và nghi hoặc của , xong bấy nhiêu đó liền cúi đầu, tập trung xử lý nốt phần cơm trong bát.
Tốc độ ăn của vẫn nhanh như gió cuốn mây tan, loáng cái bát cạn sạch. Anh đặt bát đũa xuống phát tiếng động nhẹ, dậy.
“Ăn xong thì rửa bát .” Quăng câu , bóng dáng cao lớn của liền xoay rời khỏi bếp, tiếng bước chân mất hút ngoài sân.
Trong bếp chỉ còn và hai đứa nhỏ.
Tiểu Dương thấy cha nó , rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, hình nhỏ bé thả lỏng hẳn , lập tức chìa thìa xúc lấy xúc để, miệng ăn dính đầy dầu mỡ, cũng quên lầu bầu với : “Tiểu Vũ... thịt ngon quá! Khoai tây cũng ngon nữa! Ngon hơn lão già khú làm cả trăm !”
Tiểu Lộ cũng ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ vẫn còn vương chút vệt nước mắt, nhưng cũng món ngon vỗ về, nhỏ giọng : “Canh ngon lắm ạ.”
Tôi chút ăn ngon. Những lời của Tần Vũ vẫn cứ vang vọng bên tai.
“Chăm sóc Tiểu Dương và Tiểu Lộ”, “cho gà ăn”, “quét sân”, “nhà cửa đừng như ổ lợn”... Chỉ vài câu nhẹ tựa lông hồng định nghĩa bộ chức trách làm “vợ” và làm “” của ?
Một cảm giác chân thực to lớn và sự bất an mơ hồ bao trùm lấy .
Cái nhà , đàn ông , phía vẻ ngoài bình lặng dường như ẩn chứa quá nhiều bí mật mà thể thấu.
Màn đêm như lớp mực đặc quánh, lặng lẽ thấm qua lớp giấy dán cửa sổ.
Tiểu Dương và Tiểu Lộ ăn no nê, cơ thể nhỏ bé bắt đầu lắc lư như lật đật, mí mắt nặng trĩu sụp xuống.
Tôi bế Tiểu Lộ lên , con bé lập tức như tìm bến đỗ an nhất, đầu nhỏ ngoẹo dựa vai , chỉ vài giây , tiếng ngáy đều đặn nhỏ xíu vang lên.
Tiểu Dương cũng dụi mắt, buồn ngủ đến mức gật lên gật xuống.
Tôi một tay bế Tiểu Lộ, một tay dắt Tiểu Dương, bước gian buồng thấp bé bên cạnh thuộc về “ba con ”.
Tôi nhẹ nhàng đặt Tiểu Lộ xuống giường, cởi đôi giày nhỏ cho con, kéo tấm chăn mỏng đắp lên bụng.
Tiểu Dương cũng tự trèo lên giường, sát cạnh em gái.
Tiểu Lộ chép miệng một cái, lật ngủ say hơn. Còn Tiểu Dương thì gần như chạm gối ngủ , tiếng gáy nhẹ nhàng vang lên.
Tôi bên mép giường, mượn ánh trăng yếu ớt hắt từ cửa sổ để ngắm căn phòng thuộc về “” , một cảm giác lạc lõng và mờ mịt mãnh liệt dâng lên trong lòng.
Suốt năm năm qua, một “Tiểu Vũ” ngây ngô ở chính nơi , cùng hai đứa nhỏ trải qua bao nhiêu ngày đêm ?
Tôi dậy, bước đến chiếc tủ gỗ cũ kỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/may-man-vi-da-co-nhau/chuong-9.html.]
Cánh tủ khóa, chỉ khép một cách đơn giản.
Tôi do dự một chút đưa tay kéo cánh tủ .
Ngăn là mấy bộ quần áo cũ giặt đến bạc màu.
Có mấy cái áo ngắn của Tiểu Dương, váy nhỏ của Tiểu Lộ, còn vài bộ quần áo vải thô rõ ràng là của phụ nữ trưởng thành, chắc là đồ “” mặc .
Ngăn ... ánh mắt bỗng khựng .
Đó là mấy xấp vải.
Màu sắc u ám, chất vải thô ráp, đúng loại vải tự dệt thường thấy ở nông thôn.
cùng ép một xấp vải màu sắc tương đối tươi tắn hơn.
Tôi lấy nó , trải rộng.
Đây là một xấp vải cotton in hoa nhí màu xanh lam, nền vải màu trắng trăng dịu dàng.
Vải còn mới, các góc thậm chí còn bạc vì giặt nhiều , nhưng chung vẫn còn nguyên vẹn và sạch sẽ. Dưới ánh sáng lờ mờ, những bông hoa xanh nhỏ li ti như mang theo chút hào quang nhàn nhạt, thấm đượm thở dịu dàng của con gái.
Cái ... là của ai?
Chẳng lẽ là quần áo đây của “”? kiểu dáng và màu sắc của xấp vải thì vẻ giống lắm.
Ngay khi đang cầm xấp vải hoa ngẩn , lưng bỗng vang lên tiếng bước chân.
Tiếng chân nặng nề, vững chãi, mang theo một sự hiện diện thể phớt lờ.
Tôi giật đầu .
Dáng cao lớn của Tần Vũ đang chắn ngay cửa. Anh rõ ràng mới tắm xong, tóc tai vẫn còn sũng nước.
Bầu khí trong phòng bỗng chốc trở nên ngưng đọng.
Cảm giác giống như lục lọi đồ của khác mà bắt quả tang tại trận .
Ánh mắt Tần Vũ dừng mặt vài giây, quét qua bộ quần áo cũ kỹ sờn cả ống tay .
“Xấp vải đó,” hất cằm về phía xấp vải hoa trong tay , giọng điệu thản nhiên như đang về một thứ quan trọng, “ép đáy hòm mấy năm , màu vẫn phai hết .”
Tôi ngẩn , cúi đầu xấp vải, , hiểu chuyện gì.
“Lúc nào rảnh thì tự may cho bộ đồ mới .” Giọng chút gợn sóng, “Đừng lúc nào cũng mặc như cái bang , ngoài làm mất mặt.”
Mất mặt? Tôi cúi xuống bộ đồ tuy sạch nhưng rách nát , nhớ tới hình ảnh con quỷ mặt đen tóc như ổ gà phản chiếu lu nước ban ngày... mặt bỗng chốc nóng bừng.
Lời nhận xét ... tuy khó nhưng cũng chẳng oan uổng chút nào.