Tô Ly nhượng miếng đất đó cho Mạc Hành
Viễn, trong lòng lập tức cảm thấy nhẹ nhõm.
Mấy vị phu nhân thường xuyên cùng Tô Ly uống
chiều tìm đến tiệm Bloom, : “Tô Ly
, cô vẫn còn tình cảm với Mạc Hành Viễn
?” Tô Ly hề né tránh, đáp: “Chị
Bình (萍姐), chị nghĩ như , nếu em
thì chắc chắn chị sẽ tin.” “Haha,
chỉ tin , tất cả chúng
đều tin.
Nhiều miếng đất đó như , mà cô
--- Truyện nhà Anh Đào ----
nhượng cho .
Anh trả tiền cho cô ?” “Chị em còn
tình cảm với , chuyện tiền bạc nữa thì
làm tổn thương tình cảm quá.” Tô Ly theo lời
, đùa cợt.
Câu khiến đều bật .
8 68 Thực , thật giả cũng
quá bận tâm, chỉ cho vui thôi.
Họ trò chuyện vui vẻ, Tô Ly vốn hào phóng,
họ thích lụa Hương Vân Sa, còn đặc biệt nhờ
Lương Văn Quân giúp mỗi làm một bộ trang
phục .
Khi nhận , họ vô cùng vui mừng.
Họ thường tham dự nhiều buổi tiệc, khi mặc trang
phục lụa Hương Vân Sa, họ cũng giúp quảng bá
mạnh mẽ cho loại lụa .
Tài khoản công chúng của Lương Văn Quân
nhiều theo dõi, thậm chí còn
học nghề thủ công di sản phi vật thể .
Lương Văn Quân ơn Tô Ly, điều cô là
để nhiều đến nghề lụa Hương Vân Sa
hơn, để nhiều cảm nhận nghề thủ công
và trang phục truyền thống.
Một nền văn hóa ghi nhớ thì sẽ mai
một.
Giữ vững văn hóa của đất nước thì sợ
xâm lược từ bên ngoài.
Tô Ly luôn nhớ rõ sở thích của những quý bà và
tiểu thư .
Khi họ đến Bloom, họ cảm thấy thoải mái, tự tại và
vui vẻ.
Nói theo lời Giang Nam, điều quý giá nhất ở Bloom
là một sức mạnh gắn kết mà những nơi khác
thể 9 69 cảm nhận .
Điều thật đáng sợ, nhưng cũng hiếm .
Các phu nhân khi đến đây, họ như xâu
bằng một sợi dây, nhanh chóng kết nối với .
Bởi vì họ là phụ nữ, tâm tư tinh tế nhất, và cũng
là những dễ đồng cảm nhất.
Khi họ ở bên , họ cũng kéo theo mạng lưới
kinh doanh của chồng .
Cùng thắng (win-win) mới là chiến lược kinh doanh
bền vững nhất.
Họ bất kỳ cơ hội kiếm tiền nào cũng đều rủ Tô
Ly tham gia, bất kỳ buổi tiệc hội nào cũng
đều mời Tô Ly.
Tô Ly trở thành một mắt xích quan trọng trong mối
quan hệ của họ.
Tô Ly ngày nay đang làm ăn phát đạt ở Cửu Thành.
Cô gia thế hiển hách, cũng
tiểu thư quý tộc thực thụ, nhưng hiện tại, cô trở
thành các tiểu thư và phu nhân giàu
yêu thích nhất.
Phu nhân Thịnh mời Tô Ly đến nhà dùng bữa.
Tô Ly ý định từ chối Phu nhân
Thịnh, ở bên cạnh bà lâu ngày, cô cũng cảm thấy
thiết.
Hôm nay, ông Thịnh bếp, ông đang giải
quyết một công việc trong thư phòng.
0 70 “Sau khi con gái bệnh, chồng gác
công việc để dành nhiều thời gian hơn cho con.
Sau khi con bé mất, ông dành thời gian để ở
bên .” Phu nhân Thịnh đang gói bánh sủi cảo: “Ở
những nơi thấy, ông
bao nhiêu .” Tô Ly Phu nhân Thịnh,
mắt bà ướt.
Phu nhân Thịnh ngước lên, mỉm với Tô Ly:
“Chị .” “Cuộc đời còn dài, hai
sống .” “Chắc chắn .” Phu nhân Thịnh Tô
Ly: “A Ly , thật chị một ý nghĩ
với em.” Tô Ly gật đầu: “Chị cứ ạ.” Phu nhân
Thịnh đặt công việc đang làm xuống, bà vẻ hồi
hộp nhưng cũng đầy mong đợi: “Em giống Phi
Phi, thấy em, chị cứ như là thấy con bé.
Em ở bên chị lúc , chị luôn cảm thấy như con bé
đang ở bên chị .” Tô Ly lờ mờ cảm nhận
điều bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-711-van-con-tinh-cam-voi-anh-ay.html.]
Phu nhân Thịnh nuốt nước bọt, bà hồi hộp.
“Chị ...
mời em làm con gái nuôi của chị, ?”
Giọng Phu nhân Thịnh run run.
Tô Ly đoán trong lòng, nhưng khi câu
, cô vẫn chút bối rối.
1 71 Phu nhân Thịnh vội vàng : “Xin , chị
nghĩ như , nhưng em cần khó xử.
Yêu cầu quả thực chút bất lịch sự, nhưng
chị...” Phu nhân Thịnh luống cuống, chút bất an.
Tô Ly nắm lấy tay bà.
Phu nhân Thịnh cô.
“Cháu suy nghĩ một chút.” Tô Ly đồng
ý ngay lập tức, thực cô cũng sẵn sàng về
mặt tâm lý.
Trong nhận thức của cô, làm con gái nuôi là
trách nhiệm.
Chứ đơn giản như việc gọi một lớn
tuổi là cô chú ngoài đường.
Phu nhân Thịnh nhận câu trả lời vui
.
Bà gật đầu: “Được.” Hai về
chuyện nữa, Phu nhân Thịnh kể về câu
chuyện của .
Hóa , cha bà là cha ruột của
bà, bà là con nuôi.
Khoảng ba bốn tuổi, bà bắt cóc, đó bà trốn
thoát , nhưng nhớ nhà ở , nên
cha bụng nhận nuôi.
Cha nuôi của bà trong thời đại đó cũng khá ,
chỉ là họ kết hôn lâu mà con, cũng vì lý
do nên họ mới đưa bà về nuôi.
Và cứ thế là cả một đời.
2 72 Lúc ba bốn tuổi bà nhớ rõ chuyện.
Ban đầu bà là con nuôi, mãi
lớn lên cha mới cho bà .
lúc đó, bà còn tìm thấy bất kỳ
manh mối nào về cha ruột của nữa, nên bà
từ bỏ.
Tô Ly xong khỏi cảm thấy xót xa.
Đằng một cuộc đời tươi sáng, luôn ẩn chứa
những câu chuyện ai .
“Em xem đời trải qua bao nhiêu
chuyện.
Trong lúc mất Phi Phi, chị quen em.
Nếu em, chị cũng dựa
để vượt qua.” Phu nhân Thịnh là một
chân thành, bà bao giờ phủ nhận
mặt Tô Ly rằng bà đang con gái qua Tô
Ly.
Tô Ly điều đó, và bao giờ bận tâm.
Thực Phu nhân Thịnh , ông Thịnh cũng
.
Từ họ, Tô Ly thể cảm nhận họ yêu quý tiểu
thư Thịnh nhiều như thế nào.
Chỉ vì khuôn mặt cô giống tiểu thư Thịnh, nên
cô nhận nhiều sự quan tâm ở nơi .
Tô Ly cũng cảm thấy đời thật sự trải qua
nhiều chuyện.
Giống như cảnh tượng , cô bao giờ nghĩ
tới.
3 73 Sau khi ăn cơm ở nhà họ Thịnh, cô còn
với Phu nhân Thịnh một lúc.
Phu nhân Thịnh lấy album ảnh của tiểu thư Thịnh
, bên trong là nhiều ảnh của cô từ nhỏ đến
lớn.
Nhìn những bức ảnh , Tô Ly chút bần thần.
Dường như, cô đang thấy chính .
Cô và Thịnh Phi thực sự giống .
Đặc biệt là những bức ảnh thời thơ ấu, cô từng thấy
ảnh của hồi nhỏ ở nhà ngoại, và nó giống hệt
đứa trẻ trong album .
Trên đời , thực sự hai giống đến
?
Tô Ly ngước mắt Phu nhân Thịnh, tìm
kiếm cảm giác quen thuộc khuôn mặt bà.
Nếu câu chuyện của Phu nhân Thịnh,
cô sẽ nghĩ đến khía cạnh khác.
Bây giờ , là do tâm lý
, cô thực sự cảm thấy Phu nhân Thịnh vài
phần giống cô.
từ nhỏ, cô từng bà ngoại rằng
ngoài , bà còn một con gái khác.
Nếu là mất tích, bà ngoại chắc chắn sẽ .
Đó là cốt nhục của , con cái mất tích, làm
thể quên, làm thể buông bỏ?
Tô Ly nghĩ, chắc là nghĩ nhiều .
4 74 ====================