thương nhớ nhưng thể gặp mặt
Tô Ly cuối cùng cũng hiểu ánh mắt
của phu nhân
Thịnh đây khi cô.
Cô và con gái của họ, giống .
"Cô Tô, yêu cầu chút vô
lý, nhưng thật
sự làm nữa. Vợ ,
khi thấy
ảnh của cô, bà tinh thần. Tôi chỉ
hy vọng cô
thể giúp đỡ, đến thăm bà một chút."
Tô Ly mím môi, cô ngờ
chuyện như .
Cô thể từ chối.
thấy đàn ông cầu
xin cô vì vợ
như thế, cô chút đành
lòng.
Đã duyên gặp gỡ, Tô Ly liền đồng ý.
Cứ coi như là tích đức.
Thấy , ông Thịnh mừng rỡ, lập tức
dẫn Tô Ly .
Lên đến lầu hai, mở cửa phòng ngủ, rèm
cửa trong
phòng đều kéo , tối tăm,
khí u ám, khiến
ngay lập tức chìm một cảm
xúc đè nén đầy
thương cảm.
"An Ninh, em xem, ai đến thăm em
?" Ông Thịnh
bước , kéo rèm cửa .
Lúc Tô Ly mới thấy phu nhân
Thịnh đang
bên cửa sổ.
Cô cũng rõ căn phòng .
Một căn phòng ấm cúng và xinh ,
bàn đặt
ảnh của tiểu thư Thịnh.
Đây là phòng ngủ của tiểu thư Thịnh.
Phu nhân Thịnh ngước mắt, từ từ về
phía Tô Ly.
Tô Ly khẽ cong môi, gật đầu: "Phu nhân
Thịnh, là , Tô
Ly."
Khoảnh khắc phu nhân Thịnh thấy
Tô Ly, ánh mắt
từ u tối đột nhiên trở nên ánh sáng
hơn, theo đó
là nước mắt.
Bà siết chặt hai tay ngực, Tô Ly
thấy bà đang ôm
một khung ảnh.
Một trong những nỗi buồn lớn nhất của
đời là
đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Họ ở cái tuổi mất con gái,
đau khổ, buồn bã
đến nhường nào.
"An Ninh, cô Tô đến thăm em ." Ông
Thịnh xổm
mặt vợ, ánh mắt yêu thương và lo
lắng đan xen,
xót xa đến đỏ hoe mắt.
Phu nhân Thịnh nhắm mắt , một giọt
nước mắt lăn
dài.
Ông Thịnh cầm khăn giấy nhẹ nhàng lau
: "Đừng
nữa. Em như , Phỉ Phỉ cũng khó lòng
yên nghỉ."
Nhắc đến con gái, nước mắt phu nhân
Thịnh rơi càng
nhiều hơn.
Ông Thịnh cũng đỏ hoe mắt.
Tô Ly bên cạnh, cảm động,
đồng thời cũng
buồn bã.
Lúc cô mất , chắc cũng đau buồn như
họ.
"Phu nhân, c.h.ế.t thể sống
, cuộc sống của
bà và ông Thịnh còn dài. Con chỉ
cần còn sống, thì
luôn về phía , đúng
ạ?" Tô Ly bước
tới, cũng xổm xuống, nhẹ nhàng
.
Phu nhân Thịnh nức nở, bà Tô
Ly, nước mắt
thể ngừng .
Tô Ly khẽ : "Lúc mất, cũng
buồn lâu.
, sống. Tôi
chỉ sống,
mà còn sống thật . Như , sẽ
làm bà
lo lắng, bà cũng thể thanh
thản."
Cô , cô là tự sát.
Người cô yêu nhất là cô.
Nghe , phu nhân Thịnh liền đẫm lệ
cô: "Mẹ của
cô... cũng còn nữa ?"
"Vâng." Tô Ly gật đầu: "Đã qua nhiều
năm ."
Phu nhân Thịnh Tô Ly với ánh mắt
chút thương
hại.
Tô Ly mỉm với bà: "Tuy nhiên, bây
giờ sống
, chắc bà yên tâm đầu thai
."
Phu nhân Thịnh hít một sâu, lau nước
mắt: "Ừm."
"Thực , ai cũng sẽ rời bỏ thế giới
, chỉ là sớm
muộn. Họ để giúp chúng
sắp xếp một
ngôi nhà mới, đợi đến khi chúng , sẽ
còn
phiêu bạt nữa."
"Nghĩ như , sẽ còn quá đau
khổ. Dù , chúng
sẽ gặp ."
Giọng Tô Ly dịu dàng, vội vã, như
cơn gió đêm
nhẹ nhàng lướt qua cơ thể, thoải mái và
yên tĩnh, mang
theo sức mạnh xoa dịu lòng , khiến
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-699-trong-long-moi-nguoi-deu.html.]
nỗi buồn từ từ
tan biến theo gió.
Phu nhân Thịnh vẫn còn nức nở, nhưng
nước mắt trong
mắt bà ngừng rơi.
" , chúng sẽ gặp ."
Tô Ly gật đầu.
Người còn sống, trong lòng đều
thương nhớ
nhưng thể gặp mặt.
còn sống dũng
khí để c.h.ế.t, thì
sống cho .
Tâm trạng của phu nhân Thịnh
định hơn một chút.
Ông Thịnh khỏi thở phào nhẹ
nhõm.
Ông Tô Ly: "Cô Tô, hôm nay ở
ăn trưa nhé."
Lời từ chối của Tô Ly nuốt ngược
khi cô
thấy ánh mắt đầy mong đợi của phu nhân
Thịnh, cô
gật đầu: "Vậy thì làm phiền hai vị ."
"Không phiền ." Ông Thịnh cũng
vui, ông vội vàng
: "Hai cứ trò chuyện,
chuẩn bữa trưa."
Ông Thịnh xuống lầu.
Tô Ly ngạc nhiên, cô hỏi phu nhân
Thịnh: "Ông Thịnh
nấu ăn ?"
"Ừm." Trên mặt phu nhân Thịnh cuối
cùng cũng chút
ý : "Anh nấu ăn ngon."
Tô Ly vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Thật
quá."
Phu nhân Thịnh đặt ảnh con gái
xuống, đưa tay nhẹ
nhàng vuốt ve bức ảnh: "Phỉ Phỉ thích
nhất món ăn bố
cô bé nấu. Con bé , nếu tìm
bạn trai, nhất
định tìm tài nấu nướng giỏi
như bố ."
Tô Ly cô gái trong ảnh,
rạng rỡ, tươi tắn.
Nhìn là là một đứa trẻ lớn lên trong
một môi trường
đầy yêu thương, đôi mắt cô bé trong
sáng, tràn đầy
nhiệt huyết và tình yêu đối với cuộc sống
và thế giới .
"Phỉ Phỉ bao nhiêu tuổi ạ?"
"Vừa qua sinh nhật hai mươi lăm tuổi
tháng ." Mắt
phu nhân Thịnh đỏ hoe.
Tim Tô Ly cũng thắt .
Một cô gái đang độ tuổi nhất, cứ thế
.
Người ngoài cũng thấy tiếc nuối,
huống chi là cha
ruột.
Tô Ly tiến lên ôm phu nhân Thịnh,
nhưng sợ
làm như sẽ vượt quá giới hạn.
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Cô chỉ yên lặng bên cạnh phu nhân
Thịnh, cảm
nhận nỗi buồn của bà, và giúp bà tiêu hóa
cảm xúc.
Ông Thịnh làm xong một bàn thức ăn,
là những món
ăn gia đình đơn giản nhưng mắt,
đủ cả sắc,
hương, vị.
Tô Ly bàn thức ăn , cô thực sự
ngưỡng mộ
tiểu thư Thịnh.
Chỉ qua một thời gian ngắn tiếp xúc và
cảm nhận, cô
cặp vợ chồng yêu thương con gái
, bầu
khí gia đình cũng .
Chỉ tiếc là...
"Chỉ làm một vài món ăn gia đình đơn
giản thôi, cô Tô
đừng chê." Ông Thịnh múc cho vợ một
bát canh cá.
"Sao thế ạ? Tôi ít khi ăn
những món ăn gia
đình như thế ." Tô Ly : "Rất
ngon."
Nghe , phu nhân Thịnh : "Có thời
gian rảnh thì
thường xuyên đến nhà chơi nhé."
Tô Ly sững sờ, vẫn gật đầu: "Vâng."
Bữa cơm coi như là khá , ít nhất
khẩu vị của phu
nhân Thịnh quá tệ.
Chỉ cần ăn uống , cơ thể sẽ suy
sụp.
Ăn xong, ông Thịnh dọn dẹp.
Tô Ly nghĩ nên về .
Khi ông Thịnh dọn dẹp xong , Tô Ly
: "Ông Thịnh,
phu nhân Thịnh, còn về cửa
hàng, xin phép
làm phiền hai vị nữa."
"Sao về sớm thế?" Phu nhân Thịnh
cô đầy lưu
luyến.
"Vâng." Tô Ly nhận thấy sự lưu luyến
của phu nhân
Thịnh, cô : "Khi nào rảnh sẽ
đến thăm bà.
Nếu bà ngoài dạo, cũng
thể đến cửa hàng
tìm ."
"Được." Phu nhân Thịnh đồng ý dứt
khoát.
"Vậy xin phép ." Tô Ly
dậy.
Ngay lúc cô chuẩn bước , phu nhân
Thịnh gọi cô
.
Tô Ly hiểu chuyện gì.
"Cô đợi một chút." Phu nhân Thịnh
dậy, gọi ông
Thịnh cùng lên lầu.
Một lát , ông Thịnh ôm một chiếc hộp
lớn xuống.
====================