mang thai, sinh con
Tô Ly : “Muộn .”
“Em mở cửa .” Mạc Hành Viễn
còn kiên nhẫn
nữa.
“Tôi nghỉ ngơi.”
“Anh chuyện với em.”
“Hôm nay tâm trạng
chuyện với .”
Tô Ly thực sự tâm trạng, cô
điện thoại
cũng chỉ là cứ nhấn
chuông cửa mãi.
Mạc Hành Viễn vỗ cửa, “Không
chuyện cũng
, em cho . Đợi đến ngày
mai, chúng
chuyện.”
Tô Ly nghĩ đến hình ảnh uống rượu
hết ly đến
ly khác, cô chợt thấy những cảnh tượng
an ủi, dỗ
dành cô đây đều trở nên mỉa mai.
Nói là chuẩn mang thai, nhưng chỉ
cô
chuẩn .
Bây giờ cô còn tâm trạng để chất
vấn rốt cuộc
là ý gì nữa.
Thực sự mệt mỏi.
“Đừng nhấn chuông cửa nữa, cũng
đừng gọi điện nữa.”
Tô Ly , từng bước lên lầu,
“Anh
chuyện ngày mai, thì ngày mai hãy
đến.”
Trang 101
101
Nói xong, cô cúp điện thoại.
Mạc Hành Viễn ngoài cửa, giơ
tay định nhấn
chuông nữa, nhưng cuối cùng bỏ
cuộc.
Tô Ly giường, đầu óc chút
hỗn loạn, cô
thể ghép thành một hình ảnh
chỉnh,
thứ đều lộn xộn.
Cô buộc nhắm mắt ngủ, cơ thể
cô cần
nghỉ ngơi.
Cô chú trọng đến lời bác sĩ , nên
dù bận rộn đến
mấy, cô cũng sẽ ăn uống đầy đủ và nghỉ
ngơi hợp lý.
Cô m.a.n.g t.h.a.i tự nhiên,
một đứa con
khỏe mạnh.
Giấc ngủ , Tô Ly ngủ ngon.
Thoáng chốc là Tiểu Ân chạy giấc
mơ của cô,
nghiêng đầu, để lộ hàm răng đều đặn,
ngọt ngào
: "Dì Tô Ly, dì xinh quá."
Thoáng chốc là hình ảnh Mạc Hành
Viễn uống rượu
hết ly đến ly khác.
Cô thậm chí còn thấy Mạc Hành
Viễn với cô:
“Đừng chuẩn m.a.n.g t.h.a.i nữa, chúng
đừng con.”
Tô Ly vùng vẫy, nhưng tỉnh .
Mãi đến sáng, cô mới mở mắt, rõ ràng
ngủ cả đêm
nhưng cơ thể vẫn mệt mỏi.
Trang 102
102
Cô giường một lúc, vệ
sinh cá nhân,
quần áo thể thao và ngoài.
Mở cửa , cô thấy xe của Mạc Hành
Viễn vẫn còn ở đó,
Mạc Hành Viễn đang trong xe.
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Tô Ly gọi , chạy ngang qua.
Cô thấy tiếng đóng cửa xe.
Sau đó, là tiếng bước chân theo sát phía
.
“Ngủ ngon ?”
“Không ngon.”
Mạc Hành Viễn chậm một chút,
theo kịp.
Vừa định gì đó, Tô Ly : “Bây
giờ
chuyện.”
Mạc Hành Viễn im lặng.
Vẫn là lộ trình chạy bộ đây, Tô Ly
một
lời nào với Mạc Hành Viễn, Mạc Hành
Viễn chạy cùng,
cũng gì.
Gió buổi sáng sớm trong lành, đầu óc
dần tỉnh táo,
những nỗi buồn và khó chịu cũng theo
mồ hôi tuôn
khỏi cơ thể.
Cô chạy về, gần đến nhà thì chậm .
Vừa vận động chân tay, cô
khu dân cư.
Mạc Hành Viễn vẫn theo cô.
Tô Ly cửa nhà, Mạc Hành Viễn
theo ,
nhưng cô chặn .
Trang 103
103
Mạc Hành Viễn cô chằm chằm,
“Chúng nên
chuyện t.ử tế.”
“Bây giờ .” Tô Ly dùng
sức đóng cửa.
Mạc Hành Viễn cố chấp.
Tô Ly tắm xong xuống lầu, luộc trứng,
uống sữa, ăn
xong cô ngoài.
Mạc Hành Viễn tựa xe, thấy cô ,
tiến lên.
Chỉ hỏi cô, “Khi nào em rảnh, chúng
chuyện.”
Xe của Tô Ly vẫn đang sửa, cô bộ
ngoài khu dân cư
để bắt taxi. Cô tâm
trạng để ý đến
Mạc Hành Viễn. Cứ thấy là nhớ
đến cảnh
uống rượu. Cô cảm thấy cảnh tượng đó,
thực sự mỉa
mai. Vậy, gì để chứ?
Mạc Hành Viễn lái xe đuổi kịp cô, hạ cửa
kính xuống,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mat-kiem-soat-sau-ket-hon-to-ly-va-mac-hanh-vien/chuong-665-khong-muon-chuan-bi.html.]
“Lên xe .”
Tô Ly dừng bên đường, ngay cả một
ánh mắt chính
thức cũng dành cho
nữa.
“Tô Ly, trốn tránh giải quyết
vấn đề .”
Mạc Hành Viễn nhíu mày cô, “Việc
chuyện bây giờ, vấn đề vẫn còn đó.”
Tô Ly cuối cùng cũng .
Mạc Hành Viễn hít một , “Lên xe .”
Trang 104
104
Tô Ly đồng hồ, thản nhiên :
“Một giờ chiều, gặp
ở quán bar .”
Cô vẫn lên xe.
Chiếc xe cô gọi đến, Tô Ly mở cửa
xe, bước .
Mạc Hành Viễn chiếc xe xa,
nắm chặt vô
lăng, cảm thấy vô cùng bực bội.
Một giờ chiều.
Mạc Hành Viễn mặt đúng giờ ở quán
bar.
Trong quán chỉ một Tô Ly.
Cô ở vị trí bên trong, bên cạnh là
bình giữ nhiệt của
cô.
Mạc Hành Viễn đến đối diện cô, Tô
Ly ngước mắt
, một bộ quần áo khác.
“Anh uống gì?” Tô Ly hỏi.
“Không cần.”
Tô Ly gật đầu, thẳng vấn đề, “Vậy
chuyện gì?”
Mạc Hành Viễn tựa ghế, ánh mắt rơi
khuôn mặt
lãnh đạm của cô, cô
chút ánh sáng
nào, thờ ơ.
“Chuyện đây, là do để
ý đến cảm nhận
của em.”
Tô Ly chút lay động.
Trang 105
105
Mạc Hành Viễn : “Em làm gì
thì cứ làm, sẽ
can thiệp em.”
Tô Ly chỉ khẽ nhướng mắt, nhạt,
“Anh can thiệp
cũng vô ích thôi.”
Mạc Hành Viễn khẽ nhíu mày.
Anh hiểu Tô Ly, cô thực sự là
làm gì thì sẽ
làm, khác gì cũng vô ích.
Chuyện cô quyết
định sẽ khác chi phối.
“Nếu chuyện công việc
của , nghĩ
cần thiết nữa.” Tô Ly thực sẵn
lòng chuyện
với , là về chuyện uống
rượu.
Mạc Hành Viễn gật đầu,
cần thiết nữa.
“Ngoài chuyện , còn chuyện
gì khác
?” Tô Ly hỏi .
Mạc Hành Viễn nhíu mày.
Trong lòng hiểu rõ, cô
thấy uống
rượu.
“Tối qua gặp vài bạn lâu ngày
gặp, uống
chút rượu.” Mạc Hành Viễn dám
mắt cô,
“Sau , sẽ cố gắng tránh.”
“Cố gắng?” Tô Ly nắm lấy từ , cô
khẽ mím môi, “Vậy,
căn bản là chuẩn
mang thai,
con, đúng ?”
Trang 106
106
“Không .” Mạc Hành Viễn biện
minh, “Đôi khi những
chuyện thể tránh .”
“Mạc Hành Viễn!” Tô Ly gọi tên ,
“Anh là Mạc Hành
Viễn, đây tham gia tiệc rượu
còn thể tránh
uống rượu, tại những cuộc tụ họp bạn
bè như thế
tránh ?”
“Mạc Hành Viễn thật sự
làm, ai thể
ép buộc ?”
Tô Ly đang bực .
Cô cảm thấy lý do Mạc Hành Viễn đưa
, thực
sự tệ.
Dỗ dành ai cũng , nhưng đến dỗ
dành cô.
Anh coi cô là kẻ ngốc ?
Tô Ly càng nghĩ càng thấy nực , ánh
mắt Mạc
Hành Viễn đầy vẻ châm biếm.
Điều cô thể hiểu nổi là tại Mạc
Hành Viễn
bịa một lý do nực như để
thoái thác cô?
Khi , nghĩ là cô sẽ tin
?
“Thôi, gì đáng nữa.” Tô
Ly
chuyện nữa.
Cô cũng coi như thái độ của Mạc
Hành Viễn đối
với việc m.a.n.g t.h.a.i và sinh con.
Những lời đây, chẳng qua
chỉ là để dỗ
dành cô vui mà thôi.
Trang 107
107
Bây giờ cô , rốt cuộc
con,
nữa.
Hay cách khác,
con với cô.
“Vậy ý em là ?” Mạc Hành Viễn
làm gì nữa mới thể khiến cô hài lòng,
tìm cô
làm hòa mấy , đến giờ cô vẫn thái
độ như .
====================