Mang Vật Tư Xuyên Cổ Đại, Cả Nhà Vương Gia Bị Ta Dưỡng Oai - Chương 389: Băng Thất Và Y Thuật

Cập nhật lúc: 2026-03-03 01:24:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pgkRssEWz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chậm chạp đợi Kiều Hi chuyện, Tống Hoài An cúi đầu thấy, lúc mới phát hiện, nàng từ lúc nào ngủ .

Hắn thật cẩn thận mà đặt nàng ngay ngắn, đắp chăn đàng hoàng, ở đôi môi đỏ mềm mại của nàng, nhẹ nhàng đặt xuống một nụ hôn.

“Hi Hi, sẽ mau chóng xử lý chuyện biên quan, đó mang nàng cùng các con về Lạc Hà Thôn, cùng nhạc phụ nhạc mẫu bọn họ đoàn tụ.”

Nói xong, cổ trang, để cho Kiều Hi một tờ giấy, trở về Duyệt Lai khách sạn.

……

Sáng sớm ngày hôm , khi Kiều Hi tỉnh , mới thấy tờ giấy Tống Hoài An để cho nàng.

Nàng tiếng động mà thở dài một , rời giường làm bữa sáng cho hai đứa con.

Ăn xong bữa sáng, ba con mang theo bữa sáng chuẩn cho Tống Đại Lang, Kỳ Lạc bọn họ, trở Đại Lương Triều.

“Phúc bá, đây là bữa sáng cho ngài, ngài ăn lúc còn nóng nhé.”

“Ai, Kỳ đại phu bọn họ đều đang đợi cô ở đại sảnh.”

Phúc bá khanh khách mà tiếp nhận, cũng hỏi nhiều, trực tiếp mở bao bì, c.ắ.n một miếng bánh rán giò cháo quẩy nóng hổi.

“Được.”

Kiều Hi lên tiếng, chuẩn xuống lầu, đột nhiên nhớ tới khẩu phần ăn của Tống Đại Lang, nàng thu chân về, đầu với Phúc bá:

“Phúc bá, ngài tìm đào cho một cái hầm lớn, làm một cái băng thất.

Đại Lang đứa nhỏ khẩu phần ăn lớn, ở quân đội thường xuyên ăn đủ no, chuẩn chút đồ ăn chế biến sẵn, để băng thất.

Chờ ngày nào đó thật sự thèm đến chịu , thể tới chỗ ngài giải tỏa cơn thèm.”

Phúc bá trả lời: “Nhân lực thì dễ tìm, nhưng hiện tại thời tiết , cũng băng.”

Duyệt Lai khách sạn của bọn họ mỗi năm đều thói quen tích trữ băng, nhưng gần đây trời nóng, dùng hết ít.

Xây băng thất, đủ.

Kiều Hi : “Chuyện băng đá, ngài cần bận tâm, sẽ nghĩ cách, ngài chỉ cần đào hầm xong là .”

Dặn dò xong việc , nàng liền mang theo hai tiểu chỉ xuống lầu.

Trong đại sảnh, Tống Đại Lang, Tống Ngũ Lang, Kỳ Lạc, Phùng đại phu, Tống Cao Xa cùng Tống Phi Cao sáu , đều đang đợi Kiều Hi.

“Mẫu .” Nhìn thấy Kiều Hi xuống lầu, Tống Ngũ Lang dậy chào hỏi nàng.

Tối hôm qua, theo Kỳ Lạc cữu cữu, cùng vài vị quân y bá bá, trắng đêm giao lưu kiến thức y học, thu hoạch nhiều.

Lúc thấy Kiều Hi, liền chuyện với nàng.

“Ngày hôm qua bướng bỉnh chứ?” Kiều Hi sờ sờ đầu .

“Không .”

Tống Ngũ Lang lắc đầu, thấy Kiều Hi mang theo món sữa bò yêu thích nhất cho , liền nhe răng ngây ngô.

Kỳ Lạc thích Tống Ngũ Lang cái đồ , ngộ tính cao, cũng ngoan ngoãn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-vat-tu-xuyen-co-dai-ca-nha-vuong-gia-bi-ta-duong-oai/chuong-389-bang-that-va-y-thuat.html.]

“Lão Ngũ ngoan thật sự, hôm qua còn cùng Vương quân y học châm cứu, mấy vị quân y cũng khen thiên phú.”

“Xác thật thiên phú, chẳng qua theo ngươi, học cái gì.” Phùng đại phu đột nhiên chen .

Hắn cảm thấy hạt giống như Tống Ngũ Lang, liền nên học tập trung y.

Quỷ dương y thuật đến mấy, rốt cuộc cũng thể so với trung y của bọn họ.

Từ “Quỷ dương” , vẫn là học từ Tống Thất Lang.

Mà đừng , còn chuẩn xác.

Kỳ Lạc Phùng đại phu đối với Tây y thành kiến sâu, một bên ăn bữa sáng, một bên hỏi:

“Lão tiền bối, ngài thể làm phẫu thuật thế khí quan ?”

“Thay thế khí quan?” Tay Phùng đại phu đang định lấy bánh rán giò cháo quẩy, cứng đờ giữa trung.

Kỳ Lạc gật gật đầu, đơn giản giải thích : “Chính là cắt bỏ khí quan hư của bệnh, đó thế một khí quan , để bệnh tiếp tục duy trì sinh mệnh.”

Mọi ở đây, đồng thời há hốc mồm, ánh mắt Kỳ Lạc, tràn đầy khiếp sợ.

Thứ còn thể thế ?

Kỳ Lạc thong thả ung dung mà ăn xong một cái bánh rán giò cháo quẩy, “Tiểu Ngũ theo , đồ vật thể học xác thật hữu hạn, rốt cuộc y thuật nhiều chi nhánh.

Rất nhiều thứ cũng sẽ , ví dụ như phụ khoa, nha khoa chờ.

mới bảo đảm, theo , tuyệt đối thể học những thứ ngoài nhận thức của các ngươi, ví dụ như thế khí quan.”

Tâm tình Phùng đại phu thật lâu thể bình tĩnh, mãi đến khi ăn xong bữa sáng, chuẩn quân doanh, mới hồn.

“Kỳ đại phu, ngươi mới là thật ?”

“Đương nhiên.”

Kỳ Lạc giơ tay lên, vẫy vẫy mắt Phùng đại phu.

“Ở Tây Dương quốc, loại phẫu thuật thế khí quan , cũng là phẫu thuật gì ghê gớm, chính làm mấy ca như .

Bất quá loại phẫu thuật , yêu cầu mượn dùng nhiều dụng cụ, hiện tại ở Đại Lương Triều, căn bản cách nào thành.”

Một là thiết , hai là điện.

Máy phát điện thì thể phát điện, nhưng nhiều bất định, chỉ sợ phẫu thuật làm một nửa, đột nhiên cúp điện.

Loại hậu quả , khả năng gánh vác .

Nghe xong lời , Phùng đại phu lúc mới thu hồi ánh mắt coi thường, ngược ôm quyền hướng Kỳ Lạc nhận .

“Kỳ đại phu, đây là lão phu mắt thấy Thái Sơn, nhiều đắc tội, còn xin ngươi tha thứ.”

Kỳ Lạc đưa cho một cái bánh rán giò cháo quẩy, “Lão tiền bối, lời quá lời, Tây y tuy thể thế khí quan, nhưng cũng đoản bản của .

Vãn bối cảm thấy, nếu hơn mà trị bệnh cứu , trung tây y kết hợp.”

Tiếp nhận cái bánh rán giò cháo quẩy nguội, Phùng đại phu ăn gật đầu phụ họa: “Xác thật như thế, là lão phu mắt hẹp hòi, về hướng Kỳ tiểu hữu, học tập nhiều hơn.”

Kiều Hi tròng mắt chuyển, như Phùng đại phu :

Loading...