Cô từng gặp Tô Trạm, nhưng qua cái tên , hơn nữa còn như sấm bên tai.
Bởi vì lăn lộn ở Đông Nam Á, Kim Tam Giác... hô mưa gọi gió.
Thực cầu, những đàn ông đỉnh kim tự tháp làm mưa làm gió nhiều, nhưng Tô Trạm tuyệt đối tính là một .
Một kiêu hùng như , mười mấy năm cố chấp với em gái danh nghĩa của , ai thể vô tình?
Tô Vân chẳng qua là trong cuộc, vẫn thấu bản chất mà thôi.
Đợi cô thoát khỏi ván cờ , đầu , lẽ sẽ là một phen lĩnh ngộ khác.
“Liệt, giới thiệu với , đây là Tô Vân, bạn của em gái em.”
“Vân Vân, đây là cha của Dương Dương, Phong Lãnh Liệt.”
Tô Vân vội vàng thu liễm tâm tư, mỉm chào hỏi Phong Lãnh Liệt: “Phong , chào ngài, là Tô Vân, e là làm phiền ngài .”
Phong Lãnh Liệt liếc cô một cái.
Hắn cũng khá tò mò phụ nữ thể khiến gã Tô Trạm phát điên dáng vẻ thế nào.
Một cô gái khá bình thường, điểm gì đặc biệt xuất sắc, nhưng quý ở chỗ dung mạo thanh thuần, sự quyến rũ và phù phiếm của phụ nữ chốn đô thị.
Đây đại khái cũng là lý do khiến Tô Trạm mãi quên nhỉ?
Đàn ông, thực đều thích những phụ nữ trông sạch sẽ, bổ mắt, dưỡng tâm.
“Không cần khách sáo như , cô cứ theo Ôn Tình gọi một tiếng rể là .”
“...”
Á Sắt Vi lườm một cái, tên đàn ông ch.ó má , bản lĩnh chiếm tiện nghi ngày càng tăng nha.
Thấy Tô Vân lộ vẻ chần chừ, cô : “Cô cũng thể gọi là Lãnh Liệt.”
Tô Vân vội vàng bày tỏ thái độ: “Tôi vẫn nên gọi là rể thì hơn.”
“...”
Phong Lãnh Liệt đồng hồ tay, với Tô Vân:
“Đi đường dài như , chắc là mệt lắm nhỉ? Tôi sai sắp xếp chỗ ở , để nữ hầu đưa cô nghỉ ngơi .”
Tô Vân ý kiến.
Ăn nhờ ở đậu, đương nhiên là theo sự sắp xếp của chủ nhà.
Mắt thấy Phong Lãnh Liệt sắp gọi nữ hầu tới đưa cô về chỗ ở, Á Sắt Vi vội vàng lên tiếng:
“Không cần phiền phức , cô ở cung điện của .”
Phong Lãnh Liệt nheo mắt, ánh mắt lạnh lùng cô, trong con ngươi xẹt qua một tia nguy hiểm.
“Xin , khi chuyển vương cung thì ở trong cung điện của em , nếu để Tô tiểu thư ở nữa, e là tiện cho lắm.”
“Anh...”
Tô Vân thấy hai sắp cãi , vội vàng lên tiếng: “Nếu hai vì chút chuyện nhỏ mà mâu thuẫn, thì dám ở .”
Phong Lãnh Liệt cho Á Sắt Vi một ánh mắt cảnh cáo, với quản gia đang vội vã chạy tới:
“Đưa Tô tiểu thư đến khách điện, chậm trễ, hầu hạ cho t.ử tế.”
“Vâng, thưa ngài.”
Tô Vân mời , thằng bé cảm thấy ở cũng chẳng ý nghĩa gì, thà bồi dưỡng tình cảm với vợ tương lai còn hơn, thế là cũng theo.
Á Sắt Vi hung hăng lườm tên đàn ông ch.ó má một cái, thẳng về phía chính điện.
Hắn ngủ ở chỗ cô đúng ?
Được!
Vậy cô đến cung điện của ở.
Vừa bước hai bước, cánh tay nắm lấy.
Cô theo bản năng vùng vẫy.
Phong Lãnh Liệt đột nhiên ghé sát tai cô, hạ giọng : “Tôi mới lên nắm quyền, em nể mặt chút , lính gác và hầu đều đang kìa.”
Cô nể thì ?
Tên đàn ông ch.ó má thấu tâm tư của cô, : “Nếu để mất hết uy nghiêm, đành trả vương vị cho em thôi.”
“Anh...”
“Ngoan, lời, chúng ân ân ái ái, như dân chúng mới c.h.ử.i là loạn thần tặc tử, mưu quyền soán vị.”
Á Sắt Vi tức đến bật .
Hắn vốn dĩ là loạn thần tặc tử, vốn dĩ soán vị ?
Bây giờ mới danh tiếng dễ ? Sớm làm gì ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-978-lam-can-mot-chut-thi-sao.html.]
Trưởng công chúa điện hạ cưỡng ép ôm về phía , trong lòng hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà họ Phong một lượt.
Đến phòng ngủ chính của cung điện, tên đàn ông ch.ó má trực tiếp ném cô lên chiếc giường lớn.
Mắt thấy đưa tay cởi cúc áo sơ mi, chuẩn diễn màn vụng trộm ban ngày, cô theo bản năng nắm chặt lấy ga giường mềm mại.
“Anh, đừng kích động.”
Nói xong, cô vùng vẫy dậy chuẩn xuống giường từ phía bên .
Người đàn ông nhanh chóng tay, giữ chặt vai cô ấn cô trở .
“Công chúa điện hạ, làm em trong cung điện của em từ lâu , hôm nay em thoát .”
Á Sắt Vi run rẩy chỉ tay : “Anh, làm càn.”
Phong Lãnh Liệt nhếch môi : “Tôi hao tâm tổn trí năm năm mới leo lên vị trí , làm càn một chút thì ?”
Trưởng công chúa điện hạ tức đến mức khóe mắt đỏ ửng, chống đôi mắt trừng .
“Trước khi làm hòa với , thử chạm xem, chúng hôm nay, ngày mai, ... ưm.”
Những lời phía đều nuốt chửng giữa môi răng của đàn ông.
Hắn cũng làm hành động gì quá đáng nữa, chỉ ôm lấy mặt cô mà hôn.
Đợi hôn ghiền , chuyển dời trận địa, bắt đầu hôn lên trán, má, cổ, xương quai xanh của cô.
Đợi giải tỏa cơn thèm khát xong, lúc mới đưa tay vớt cô lên, để cô sấp .
Chiếc áo sơ mi cởi đó phanh rộng, để lộ vòm n.g.ự.c rắn chắc.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Á Sắt Vi áp lên làn da nóng rực của , tĩnh lặng lắng nhịp tim trầm mạnh mẽ của .
Người đàn ông luồn ngón tay mái tóc dày của cô, khàn giọng :
“Đã về thì đừng rời nữa, ở vương cung cùng , hửm?”
Trước một lòng đoạt quyền, từng nghĩ vị trí cao đó cô đơn đến .
kể từ khi Nữ vương thoái vị, giao quyền bính cho , mới hiểu thế nào gọi là ‘cao xứ bất thắng hàn’ ( cao lạnh lẽo).
Không vợ con bầu bạn, phong quang vô hạn thì ?
Đêm khuya thanh vắng, một trằn trọc khó ngủ, chằm chằm lên trần nhà thẫn thờ đến sáng.
Không từng nghĩ đến việc làm chưởng quầy phủi tay.
vấn đề là phủi cho ai?
Nữ vương chỉ sinh hai cô con gái.
Kéo Á Sắt Vi lên nắm quyền?
Thế thì khác gì tự tại vị?
Tính kế Ôn Tình?
Tên Chu Cố thể đồng ý ?
Hắn mong Hoa và Nữ vương còn trẻ, thể nặn thêm cho một em vợ.
vấn đề là em vợ đời xong mất hai mươi mấy năm bồi dưỡng, thà đặt hy vọng thằng nhóc ranh còn hơn.
Á Sắt Vi thấy bày bộ dạng sống bằng c.h.ế.t, nhịn khẩy:
“Mommy mong ngóng mấy chục năm, chỉ mong tiếp quản, để bà làm chưởng quầy phủi tay. Anh thì , mắt la mày lém sán tới, trực tiếp bà nhắm trúng. Bà cầm quyền hơn hai mươi năm, thực sự nghĩ dễ đối phó thế ? Là bà nhường đấy.”
Phong Lãnh Liệt đưa tay lên day trán, lộ vẻ bất đắc dĩ.
“Hối hận thì muộn, nể tình hố t.h.ả.m như , em thương xót , ở cùng ?”
Á Sắt Vi chống khuỷu tay lên n.g.ự.c , hai tay ôm má, rạng rỡ chói lóa.
“Để xem , thế giới bên ngoài khá thú vị, tạm thời ý định nhốt trong cái lồng , ... ưm.”
Những lời tiếp theo, một nữa đàn ông chặn .
...
Nhà cũ Tô gia.
Trong thư phòng.
Cao Lộ đàn ông đang hút t.h.u.ố.c sô pha.
“Một ngày trôi qua , nên cho câu trả lời đấy.”
Động tác kẹp điếu t.h.u.ố.c của Tô Trạm khựng , đáy mắt xẹt qua một tia sát ý lạnh lẽo, biến mất trong chớp mắt.
Nếu ả và Tô gia tìm c.h.ế.t, thì sẽ tiễn bọn họ một đoạn.
Lần , sẽ mềm lòng nữa.
**