Chu Cố hôn lên mái tóc đỉnh đầu cô, bàn tay đặt lưng cô nhẹ nhàng vỗ về.
“Vẫn , dặn nhà bếp chuẩn đồ ăn.”
Ôn Tình nhíu mày.
Người đàn ông đang chuyển chủ đề.
Anh chắc chắn chuyện giấu cô.
“Mới lên hai ngày khôi phục bản tính ?”
Lời chút sắc bén .
Cơ thể Chu Cố cứng đờ, mặt lộ vẻ hoảng loạn.
“Anh .”
Ôn Tình đưa tay đẩy , khuôn mặt dần trở nên lạnh nhạt.
Sắc mặt đàn ông tái nhợt.
Anh quá hiểu bộ dạng của cô, là ý cự tuyệt ngàn dặm.
“Anh chỉ sợ em lo lắng, nên mới giấu giếm, em...”
Ôn Tình hoắc mắt đầu, lạnh lùng chằm chằm : “Giữa hai nếu ngay cả sự chân thành cũng , thì gì đến chuyện gắn bó?”
“Anh sai .” Thái độ nhận khá , “Thuốc Tô Vân lấy ở tiệm t.h.u.ố.c là t.h.u.ố.c cảm cúm thông thường, mà là t.h.u.ố.c trị viêm phổi.”
Ôn Tình đột nhiên siết chặt nắm đấm.
Ho kéo dài sẽ biến thành viêm phổi.
Mà viêm phổi nếu nghiêm trọng, sẽ đe dọa đến tính mạng.
Cô đến bệnh viện, mà đến tiệm t.h.u.ố.c nhỏ mua thuốc, tám phần mười là theo dõi, dám lộ diện ở nơi đông .
Tình cảnh hiện tại của Vân Vân chắc chắn gian nan!
Cô nhanh chóng tìm cô .
Chu Cố thấy thần sắc cô căng thẳng, vội vàng vươn tay ôm lấy cô.
“Người của đang tìm kiếm diện rộng, tin rằng nhanh sẽ kết quả.”
Ôn Tình đợi nữa, tâm tư xoay chuyển nhanh chóng, một ý tưởng lóe lên trong đầu.
Cô cho Vân Vân cô đến Hawaii.
Trực tiếp xuất hiện chắc chắn là .
Vậy thì chỉ còn cách...
Cô ghé sát tai Chu Cố thì thầm vài câu.
Chu Cố xong, nhíu mày hỏi: “Em chắc chắn cách khả thi chứ?”
“Cứ thử xem , chuyện đóng giả bác sĩ tâm lý Ngải Lệ đến đảo gặp , chỉ hai chúng ,
Nếu thấy tin tức Ngải Lệ đến Hawaii, chắc chắn sẽ đoán ngay là , đó tìm cách liên lạc với .”
Chu Cố gật đầu, bế bổng cô lên.
“Anh làm gì ?” Ôn Tình theo bản năng vùng vẫy.
“Xuống ăn cơm.”
Ra khỏi phòng, Ôn Tình chợt phản ứng , kinh hô: “Thắt lưng của ?”
“Dưỡng hơn một tháng, gần như khỏi hẳn .”
Ôn Tình vẫn chút lo lắng, khi đến đầu cầu thang chuẩn bước xuống, cô ép thả cô xuống.
“Tôi sợ hai lăn xuống cùng ngã c.h.ế.t.”
“...”
Tối hôm đó, tin tức bác sĩ tâm lý nổi tiếng Ngải Lệ đến Hawaii lan truyền khắp mạng lưới.
Ôn Tình dám ngủ, vẫn luôn canh giữ bên điện thoại.
Gần mười hai giờ, tiếng chuông điện thoại vang lên.
Vớt lấy xem, là một dãy lạ.
Tim cô đột nhiên thắt , thử vuốt nút .
“Alo...”
Chưa đợi cô xong, trong ống truyền đến một trận ho khan kịch liệt.
“Vân Vân, là ?”
“Khụ khụ, khụ khụ khụ, Tình Tình, là tớ, đến Hawaii ?”
Ôn Tình đột ngột dậy khỏi sô pha, đè thấp giọng : “Ừm, đang ở Hawaii, đừng sợ, cho bây giờ đang ở .”
Đối phương trực tiếp trả lời, mà mạc danh kỳ diệu một câu: “Xin , tớ làm mất sợi dây chuyền tặng tớ năm năm .”
Nghe cô , khóe môi Ôn Tình lờ mờ nở một nụ .
Vân Vân của cô học thông minh , cách bảo vệ bản .
Cũng đúng, cô chắc chắn đang của Cao Lộ theo dõi, nửa điểm sai sót cũng dám để xảy , nếu khó giữ tính mạng.
“Sốt đến hồ đồ ? Rõ ràng tặng lắc tay, còn tặng một sợi cơ mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-968-tron-trong-toa-nha-hoang.html.]
Trong ống truyền đến tiếng nức nở, xen lẫn trong đó là tiếng ho xé ruột xé gan.
Âm thanh đó, mà khiến tim nhói đau.
“Ngoan, đến , ai dám làm hại nữa , cho địa chỉ, lập tức đến đón .”
Tô Vân đứt quãng một chuỗi địa chỉ.
Chu Cố nhanh chóng mở bản đồ tìm, phát hiện đó là một tòa nhà hoang, bên trong bỏ hoang từ lâu.
Ôn Tình đột nhiên siết chặt điện thoại.
Cao Lộ... cô khinh quá đáng!!!
Cô c.ắ.n răng đỏ hoe vành mắt với Tô Vân: “Đừng sợ, qua đó ngay.”
Sau khi ngắt máy, cô tức giận đến mức run rẩy.
“Chu Cố, Cao gia cả nhà khuynh phúc.”
Thủ phú sủng vợ là giới hạn, cần suy nghĩ trực tiếp đáp : “Giao cho , trong vòng nửa tháng Lâm Thị sẽ còn Cao gia nữa.”
“...”
...
Tòa nhà hoang nơi Tô Vân ẩn náu cách căn biệt thự nhỏ của họ xa, lái xe hai mươi phút là tới.
Cư dân xung quanh đều chuyển , thỉnh thoảng một hai ánh đèn nhấp nháy, giống ma trơi, âm u đáng sợ.
Nếu còn giấu Tô Trạm, cô thật lôi tên cẩu tặc đó đến đây cho kỹ, xem ép Vân Vân của cô thành cái dạng gì .
Sảy thai, giam cầm, trầm cảm nặng, c.ắ.t c.ổ tay tự sát, rơi xuống biển.
Bây giờ càng ép đến mức trốn trong tòa nhà hoang âm u để giữ mạng, khiến một cơn cảm cúm nhỏ kéo dài thành viêm phổi.
Cô thật sự hận a!!!
Những gã đàn ông tồi tệ , khi tại trân trọng?
Tại ?
Chu Cố thở cũng dám thở mạnh, sợ câu nào chọc giận cô, vạ lây cá chậu chim lồng.
Mặc dù chẳng vô tội chút nào, nhưng lúc thể tránh thì tránh.
Còn về việc đỡ cho Tô Trạm, đó là chuyện nghĩ cũng dám nghĩ.
Đừng c.h.ử.i hèn, chỉ cần mở miệng, phụ nữ thể lật nợ cũ từ đầu đến cuối, đó đưa con về Athens.
Sợ cô tức giận động t.h.a.i khí, cũng chỉ thể cẩn thận từng li từng tí kéo áo cô.
Kết quả cô đáp một câu ‘đừng chạm ’.
Anh vội vàng thu móng vuốt về, ngoan ngoãn ở nơi cách cô xa nhất, dám vượt quá giới hạn nửa bước.
“Tiên sinh, đến nơi .”
Xe dừng giữa một bãi đất gồ ghề, xung quanh tối đen như mực đưa tay thấy rõ năm ngón.
Chu Cố lo cô ngoài sẽ đụng thứ gì đó sạch sẽ, thử khuyên nhủ:
“Tình Tình, nơi an lắm, dẫn tìm cô , em cứ...”
Chưa đợi xong, Ôn Tình trực tiếp mở cửa xe chui từ phía bên , động tác lưu loát dứt khoát.
Vân Vân đều thể ở bên trong, tại cô thể ?
Lúc , thủ phú dám giở thói ngang ngược, chỉ thể nhanh chóng xuống xe, vòng sang bên mạnh mẽ bảo vệ cô lòng.
Mấy thuộc hạ vây quanh họ , dùng đèn pin chiếu sáng một vòng xung quanh.
“Tiên sinh, lối tòa nhà hoang ở đằng .”
Mấy theo ánh đèn pin, bãi đất trống đó cỏ dại mọc um tùm.
“A Khôn, dẫn dò đường .”
A Khôn .
Ôn Tình vươn tay nắm lấy cánh tay : “Vết thương do đạn b.ắ.n vẫn khỏi, hành động bất tiện, đừng mạo hiểm.”
“Không phu nhân, ...”
Chu Cố phóng một ánh mắt lạnh lùng qua, vội vàng ngậm miệng.
Một vệ sĩ áo đen khác thế , cùng đồng bọn về phía đó.
Không lâu , hai .
“Tiên sinh, phía nguy hiểm gì, chỉ là đường lắm, ngài và phu nhân cẩn thận một chút.”
Chu Cố gật đầu, cởi áo khoác vest bọc lấy Ôn Tình, đó ôm chặt cô lòng.
“Đi thôi.”
Ôn Tình môi trường u ám xung quanh, trong lòng càng thêm căm hận Tô Trạm và Cao Lộ.
Cả đời cô nhiều bạn bè, thể liều mạng bảo vệ chỉ một Vân Vân.
bạn chí cốt của cô, bọn họ ức h.i.ế.p đến mức .
Nước mắt lăn dài má.
Tim Chu Cố nhói đau, híp mắt : “Đừng , đêm hôm khuya khoắt dễ chiêu hồn ma đấy.”
“...”
Ôn Tình tức giận đá bắp chân .