Anh tin y thuật của vợ, tin nhân phẩm của vợ, nên vụ t.a.i n.ạ.n y tế tuyệt đối thể do Ôn Tình gây .
Bây giờ mũi dùi đều chĩa cô, ý đồ rõ ràng.
Có hại cô bại danh liệt, thậm chí tù.
Vốn dĩ chuyện cũng dễ giải quyết, dùng tiền để định gia đình các nạn nhân , đó cử âm thầm điều tra là .
bây giờ những kẻ đẩy Ôn Tình chỗ c.h.ế.t rõ ràng bỏ qua cơ hội .
Họ dẫn dắt dư luận, ngừng để sự việc lên men, cuối cùng khiến cả nước đều .
Bây giờ dùng tiền để giải quyết, e rằng nữa.
Bởi vì như chỉ giải quyết vấn đề, mà còn xác thực tội danh Ôn Tình dựa chỗ dựa để nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật.
Có vết nhơ , cả đời cô sẽ thể vững trong giới y học.
Bao nhiêu năm nỗ lực và cống hiến cũng sẽ hủy hoại trong chốc lát.
Nếu thật sự rơi kết cục như , thì , làm chồng , cũng quá yếu đuối và vô dụng.
Đến nước , chỉ thể chịu áp lực để điều tra chuyện cho nhẽ.
Từ Dương cân nhắc lời , gật đầu :
“Công thức của loại t.h.u.ố.c đó chỉ qua tay phu nhân, Hiệp hội Y Dược và phụ trách dự án của nhà máy d.ư.ợ.c phẩm.
Nếu bên phu nhân sai sót, thì chỉ thể là bên Hiệp hội Y Dược và nhà máy d.ư.ợ.c phẩm giở trò.”
Chu Cố nheo mắt cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ, im lặng một lát nhẹ nhàng :
“Mấy năm nay Ôn Tình quyên góp ít công thức t.h.u.ố.c đặc trị cho Hiệp hội Y Dược, đều xảy chuyện gì, chứng tỏ vấn đề ở đây.
Hai khả năng đầu đều loại trừ, chỉ còn khả năng cuối cùng, điều tra lai lịch của phụ trách dự án nhà máy d.ư.ợ.c phẩm ?”
“Đã cử điều tra , vẫn tin tức.”
Lời của Từ Dương dứt, điện thoại trong túi reo lên.
“Tôi điện thoại .”
Nói xong, bước sang một bên.
Chu Cố cũng đợi , bước về phía con gái đang ở khu vực sofa.
‘Cưng , thế nào , đếm xong ?’
Cô bé bĩu môi, hiệu: ‘Nhiều quá, đếm đến choáng cả đầu .’
Ba ruột xoa đầu cô bé, xuống, đưa tay ôm cô bé lòng: ‘Không , ba đếm cùng con.’
Bên ngoài.
Ôn Tình mặc một chiếc áo khoác gió, đeo khẩu trang hành lang.
Cô vốn lộ diện.
hai cha con ở đó hơn một tiếng , nếu xuống gọi, họ chắc sẽ quậy đến tối.
Khi qua phòng , vài tiếng đối thoại vọng :
“Nghe , con gái của tổng tài là một đứa câm đấy.”
“Không chỉ câm, còn điếc nữa, .”
“Thì là câm điếc bẩm sinh, phí hoài cả một khuôn mặt xinh , thật đáng tiếc.”
“Tiếc cái gì, nên mừng là nó tàn phế, nếu với gia thế ưu việt cộng thêm vẻ ngoài xinh , chẳng sẽ khiến ghen tị c.h.ế.t ?”
“Cũng đúng, nó tàn phế mới công bằng với khác.”
“Phụt, đây mới là lời giải thích đúng. Có phận, nhan sắc thì ? Không , ngày nào đó lấy chồng, chẳng mặc cho đàn ông chơi đùa ? Kiểu như nó, hợp khẩu vị của mấy ấm nhà giàu đấy.”
“Các chỉ trích một đứa trẻ như , thật sự ?”
“Liên quan gì đến cô?”
Ánh mắt Ôn Tình dần lạnh , mặt lạnh như sương.
Miệng của một , quá tiện, đáng tát cho vài cái.
“Chất lượng nhân viên của Chu thị đều thấp như ? Sau lưng bàn tán về một đứa trẻ, mắng nó tàn phế, các cảm thấy quá độc ác ?”
Một giọng bất ngờ vang lên, khiến mấy nhân viên bên trong giật .
Mấy đồng loạt đầu, thấy một phụ nữ đeo khẩu trang, mặc đồng phục nhân viên ở cửa, đều sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-939-co-ay-chinh-la-mot-nguoi-tan-phe.html.]
Cuối cùng, nữ nhân viên đầu tiên mắng Đường Bảo là tàn phế lên tiếng: “Cô là ai? Đây là nơi lạ thể tùy tiện ? Cút ngoài.”
Ôn Tình nhếch mép, lộ một nụ lạnh lẽo.
Năm năm nay, chuyện gì thể khuấy động cảm xúc của cô.
cuộc đối thoại của họ châm ngòi cho cơn giận của cô.
Một đứa trẻ vì phận bất công mà mất giọng và thính giác, đáng lẽ thương xót, họ thể dùng những lời độc ác như để nguyền rủa?
Đây còn là trong nội bộ Chu thị, nếu truyền ngoài, con gái cô chẳng sẽ chỉ trỏ đến gãy cả xương sống ?
Nếu hôm nay cô nuốt cục tức , thì thật uổng công làm .
Lấy điện thoại trong túi bắt đầu soạn tin nhắn:
‘Tôi đang ở phòng bên cạnh phòng thư ký, cảm thấy cần qua đây một chuyến, đừng đưa Đường Bảo theo.’
Sau khi gửi tin nhắn , cô lạnh lùng nữ nhân viên kiêu ngạo , từng chữ:
“Cô tự tát hai cái, đó chủ động cuốn gói cút , chuyện coi như xong.”
Nữ nhân viên như chuyện lớn, chỉ tay mũi , vẻ mặt kinh ngạc các đồng nghiệp hai bên.
“Cô bảo tự tát ? Cô còn bảo cuốn gói cút ? Haha, đây là câu kỳ quặc nhất trong năm nay, các thấy buồn ?”
Những còn dám đáp lời.
Bởi vì họ mơ hồ cảm thấy sắp gặp đại họa.
Trước hết cần phụ nữ đeo khẩu trang đối diện là ai, chỉ riêng việc họ lưng bàn tán về con gái cưng của tổng tài thôi, cũng đủ để sa thải mười .
Vừa cũng là do miệng tiện, bây giờ phản ứng , đều sợ đến toát mồ hôi lạnh, nào còn dám hùa theo cô ?
Họ phận như cô , một cô làm quản lý cấp cao chống lưng.
Ôn Tình nữ nhân viên kiêu ngạo đối diện, nhẹ nhàng hỏi: “Cô cảm thấy sai? Nên cần tự tát?”
Nữ nhân viên hừ lạnh.
Cô lẽ thường ngày quen kiêu ngạo, nên đến lúc vẫn nhận sự nghiêm trọng của tình hình.
“Tôi sai chỗ nào? Đứa trẻ đó câm điếc bẩm sinh, vốn dĩ là một đứa tàn phế, nếu đầu t.h.a.i , cả đời ế chỏng chơ…”
‘Chát’ một tiếng giòn giã.
Không đợi cô xong, Ôn Tình đột nhiên giơ tay tát cô một cái.
Cô vốn ý gây khó dễ cho ai, nhưng cái miệng của kẻ quá tiện, thì đừng trách cô công khai xé mặt cô .
Nữ nhân viên một cái tát làm cho choáng váng, sững sờ tại chỗ mấy chục giây mới phản ứng .
Cô cũng buồn che khuôn mặt nóng rát của , liền tát Ôn Tình.
Với tốc độ của cô , trong mắt Ôn Tình chẳng khác nào đ.á.n.h thái cực quyền, dễ dàng chặn .
Nữ nhân viên cố gắng giãy giụa vài nhưng , xương cổ tay còn bóp đến đau nhói, cô cũng nổi điên:
“Đồ tiện nhân, sẽ khiến cô thể sống nổi ở Hải Thành .”
Nói xong, cô quát những đồng nghiệp đang sững sờ yên tại chỗ: “Đồ ngu, còn đó làm gì, mau gọi điện cho bảo vệ lên bắt .”
“…”
Không ai trả lời!
Bởi vì họ đều phát hiện ở cửa thêm một bóng cao lớn.
Là Chu Cố!
Tổng tài đến, thì phụ nữ đeo khẩu trang, mặc đồng phục cũng hẹn mà thể lên văn phòng tổng tài là ai, dùng ngón chân cũng thể đoán .
Ôn Tình lạnh lùng liếc cô , ngừng tăng lực tay, bóp đến xương cổ tay cô kêu răng rắc.
“Tôi tò mò ai cho cô dũng khí, để cô ở đây năng ngông cuồng, kiêng nể gì,
Nói xem, lưng cô chỗ dựa nào ? Xem thể dọa .”
Những thể đến văn phòng thư ký tổng tài đều là tinh trong những tinh , thỉnh thoảng một hai kẻ ngốc trộn , chắc cũng là do hậu thuẫn đủ mạnh.
Bây giờ cô còn thỏa mãn với việc xử lý một vai diễn nhỏ như nữa.
G.i.ế.c gà dọa khỉ!
Cô động đến vài quản lý cấp cao thực quyền, để răn đe tất cả nhân viên trong công ty.
Không cầu họ tôn trọng Đường Bảo, nhưng ít nhất miệng sạch sẽ một chút.