Quản gia bước đến mặt cô, nở một nụ hòa nhã với cô.
“Phác tiểu thư, công chúa các hạ dạo trạng thái , Phong hy vọng cô thể ở bầu bạn với cô vài ngày, cô xem?”
Phác Chân từ từ dừng bước, nhạt giọng : “Xin , còn chút việc gấp xử lý, bắt buộc về một chuyến.
Hay là thế , đợi sắp xếp thỏa chuyện bên ngoài, hai ngày nữa sẽ đến bầu bạn với các hạ.”
Quản gia xong, cũng cưỡng ép ngăn cản nữa, chẳng qua là ánh mắt vẫn đang quét cô.
“Phác tiểu thư, cô cũng , hiện tại cục diện ở Athens chút phức tạp, để an , bắt buộc tiến hành khám xét cô mới thể cho .”
Kết quả trong dự liệu.
May mà cô giấu tóc Á Sắt Vi giao cho trong kẽ tóc, nếu thì rắc rối .
“Hiểu mà, các cứ tự nhiên.”
Nói xong, cô từ từ dang hai tay , mặc cho hai nữ vệ sĩ sờ soạng một phen.
Kết quả tự nhiên là thu hoạch gì.
quản gia là một cẩn thận, dám lơi lỏng nửa phần, chỉ sợ xảy sai sót gì ở chỗ .
Ánh mắt dời lên, rơi mái tóc dày đặc của cô.
“Tôi nhớ lúc Phác tiểu thư đến hề buộc tóc, lúc buộc lên ? Lẽ nào bộ nhiều quá, nóng ? bây giờ dường như đang là mùa đông.”
Phác Chân giật .
Cô ngờ nữ quản gia khó đối phó như .
Cũng đúng, do Phong Lãnh Liệt đề bạt lên, thể là hạng tầm thường?
Bây giờ cô hối hận vì buộc tóc lên .
Vốn tưởng rằng buộc tóc lên, mẫu vật dính tóc sẽ dễ rơi, kết quả khiến bọn họ nghi ngờ.
“Bà cho rằng đỉnh đầu thể giấu thứ gì đó chứ? Thế cũng quá đề cao .”
Nụ khóe môi quản gia càng đậm, nhưng giọng điệu lạnh ba phần: “Có giấu đồ , tháo tóc xem là .”
Phác Chân để dấu vết siết chặt nắm đấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-845-het-cach-xoay-so.html.]
Mặc dù giấu tóc trong tóc dễ thấy, nhưng nếu bọn họ đưa tay bới móc, khó tránh khỏi sẽ lộ, dù keo xịt tóc cũng sẽ để dấu vết sợi tóc.
“Phong chỉ bảo các khám xét, chứ bảo các làm khó , thậm chí là sỉ nhục .”
Cô càng kháng cự, quản gia càng dám lơ là.
“Mong Phác tiểu thư phối hợp với công việc của chúng .”
Phác Chân mím môi, cố đè nén ngọn lửa giận trong lòng, từ từ đưa tay tháo sợi dây chun đầu xuống.
Trong chốc lát, mái tóc rối bù xõa xuống.
Nhìn thế , giống như giấu đồ, nhưng quản gia vẫn bảo nữ vệ sĩ tiến lên kiểm tra một phen.
Nữ vệ sĩ một tiếng, bước đến mặt Phác Chân, vén một lọn tóc của cô lên bắt đầu lật xem.
Trái tim Phác Chân lập tức vọt lên tận cổ họng.
Nếu kiểm tra nghiêm ngặt từ đầu đến cuối thế , nhất định sẽ bọn họ phát hiện hai nhúm tóc nhỏ dính bằng keo xịt tóc.
Nói hoảng là giả, Á Sắt Vi dặn dặn , để bất cứ ai , nếu chọc giận Phong Lãnh Sương, phụ nữ đó mà g.i.ế.c diệt khẩu, hậu quả dám tưởng tượng.
Ngay lúc cô đang hoảng hốt lo sợ nhưng hết cách xoay sở, cách đó xa đột nhiên truyền đến một tiếng kêu kinh hãi.
Mấy theo tiếng kêu, thấy Phong Lãnh Sương ngã mặt đất, đều sững sờ.
“Đồ ngu, còn ngây đó làm gì, còn mau qua đây đỡ tao dậy.” Phong Lãnh Sương đè nén cơn giận quát mắng.
Quản gia chợt phản ứng , với hai nữ vệ sĩ đang khám xét Phác Chân: “Mau đỡ đại tiểu thư.”
Nói xong, bà dẫn đầu về phía đó.
Ánh mắt Phác Chân chạm ánh mắt của Phong Lãnh Sương, nhận ánh mắt hiệu của ả.
Cô sững , vài giây liền phản ứng .
Cũng đúng, đàn bà độc ác sợ nhất chính là Phong Lãnh Liệt sự thật đứa trẻ vẫn còn sống, tự nhiên dám để quản gia khám xét cô kỹ càng.
Nhỡ khám xét thứ gì, toan tính của ả sẽ đổ sông đổ biển.
Trước mắt giúp ả đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của quản gia, chính là giúp chính .
“Các còn khám xét nữa ? Nếu khám, xin phép một bước.”