Không là thương hại ả, mà là lo lắng khi ả c.h.ế.t sẽ liên lụy đến thằng bé .
Dương Dương xua tay, vô cùng chắc chắn : “Dì yên tâm , cháu từng học y với mommy cháu , tay chừng mực lắm.”
Thằng bé , Á Sắt Vi mới yên tâm một chút.
Em gái cô lợi hại hơn cô nhiều, đứa trẻ dạy dỗ cũng xuất sắc như .
“Dì sẽ nghĩ cách liên lạc với mommy của cháu, mấy ngày nay cháu cứ theo dì nhé.”
Thằng bé chớp mắt, kinh ngạc vui mừng hỏi: “Cháu thể đến chỗ dì ? Tra cha... nam thể sẽ đồng ý .”
Vui quá suýt lỡ miệng, may mà phản ứng nhanh, kịp thời đổi giọng.
Á Sắt Vi , đưa tay xoa đầu nó, : “Giao cho dì.”
Nói xong, cô dậy dắt tay nó về phía bếp lò.
“Bánh ngọt dì làm ngon lắm đấy, cháu nếm thử ?”
Chắc chắn !
“Dạ , Tình Tình dở nhất chính là tài nấu nướng, mỗi ăn đồ làm, cứ như đang chịu hình phạt , khổ sở lắm.”
Á Sắt Vi nhịn bật , một con trai nghịch ngợm phá phách thế , em gái chắc hẳn đau đầu lắm.
đây cũng là phúc phần mà cô hâm mộ cũng .
Bên ngoài.
Phong Lãnh Liệt mang theo khuôn mặt tuấn tú âm trầm về phía nhà bếp.
Bếp trưởng thấy , vội vàng tiến lên đón.
“Tiên sinh, ngài đến đây?”
Phong Lãnh Liệt liếc ông một cái, dời tầm mắt, xuyên qua cửa kính trong bếp, một bóng dáng mảnh mai lọt tầm mắt.
Thân hình khẽ run lên, nhíu mày hỏi: “Sao cô ở trong đó?”
Bếp trưởng cúi đầu đáp: “Công chúa các hạ làm bánh ngọt, nên nhường bếp cho cô .
Còn tiểu thiếu gia thì mới tới, là đói bụng, kịp lúc bánh lò.”
Đáy mắt Phong Lãnh Liệt xẹt qua một tia dị sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-778-khung-canh-am-ap.html.]
Cô làm bánh ngọt ?
Chuyện đúng là hiếm lạ.
Năm xưa khi ở bên , mười ngón tay cô dính nước mùa xuân, khi ngay cả nhà bếp ở cũng .
Thời gian quả nhiên là một con d.a.o hai lưỡi, mài giũa hai bọn họ đến mức đổi.
“Các lui xuống , nhỏ tiếng một chút, đừng gây tiếng động.”
Bếp trưởng cung kính , dẫn theo vài tên thủ hạ lui khỏi sân.
Trong sảnh truyền đến từng trận vui vẻ, Phong Lãnh Liệt theo bản năng thu bước chân định bước .
Nếu xuất hiện, chắc sẽ làm phiền nhã hứng của cô nhỉ? Hắn lâu, lâu thấy cô rạng rỡ như .
Trong ký ức quá khứ, điều khiến ấn tượng sâu sắc nhất là, một cô đẩy ngã xuống bãi cỏ, cô nhào lòng , rạng rỡ và phóng khoáng.
Đó là một khung cảnh hạnh phúc và ấm áp bao, nhưng vĩnh viễn dừng ở những năm tháng cũ, quãng đời còn chỉ thể hồi tưởng.
Trong lúc đang ngẩn ngơ, trong bếp bắt đầu trận chiến bánh ngọt.
Thằng bé bốc một nắm kem lớn trét lên mặt ruột, ruột trừng mắt nó, giả vờ tức giận rút khăn giấy lau.
Đợi lúc thằng bé chạy tới xin , cô tiện tay vớt một nắm kem, hung hăng vỗ lên trán nó.
Tiếp đó, trong căn bếp rộng lớn vang lên tiếng kêu quái gở của tên tiểu hỗn đản: “Dì bắt nạt trẻ con, tình thương.”
Lời dứt, trong miệng nhét một cục kem to tướng.
Á Sắt Vi ha hả: “Cái gọi là xuất kỳ bất ý, nhớ ?”
Sau đó, hai con bắt đầu rượt đuổi , nô đùa vô cùng vui vẻ.
Phong Lãnh Liệt cúi đầu, trong lòng khó chịu một cách khó hiểu.
Có thể thấy , cô thích trẻ con, cho dù ngoài ba mươi, vẫn giữ tâm hồn trẻ thơ.
năm xưa tại cô nhẫn tâm phá bỏ đứa con trai của bọn họ chứ? Đã bốn tháng , thành hình cơ mà.
Lúc làm phẫu thuật, trong lòng cô nửa phần nỡ nào ? Có từng rơi một giọt nước mắt nào vì đứa bé đó ?
Cả đời của , vốn hoài bão gì lớn lao, chỉ ở bên cô hết quãng đời còn .
Một tâm nguyện đơn giản như , xa vời vợi đến thế.
Trong bếp, thằng bé tinh mắt thấy ông bố tra nam đang bên ngoài, bèn hạ thấp giọng : “Dì ơi, đến , dì phối hợp với cháu một chút nhé.”