Nữ vương đột ngột ngẩng đầu, vẻ mặt vui, đôi mày nhíu chặt khiến bà trông càng thêm tiều tụy.
Thực từ khi gặp Hoa trở về, bà ngã bệnh.
Ba mươi năm dốc hết tâm huyết cầu mà , một sớm tìm nơi nương náu cho tâm hồn, sức trong lồng n.g.ự.c tan , cũng liền đổ bệnh.
Bà của hiện tại, chẳng qua chỉ đang gắng gượng chống đỡ mà thôi.
Mặc dù đại cục định, thứ đều vô ích, nhưng bà là trụ cột ở đây, dù là vì những đồng liêu vẫn đang c.ắ.n răng chống đỡ, bà cũng gắng gượng đến cuối cùng.
“Khụ khụ… Con hồ đồ , thể đề nghị như , đừng bây giờ nó vô tình với con,
Cho dù tình, giữa hai đứa vẫn còn cách một mối thù sâu như biển máu, nó thể vì con mà từ bỏ thứ trong túi.”
Hốc mắt của Á Sắt Vi dần đỏ lên, trong miệng như ngậm hoàng liên, vị đắng đó, từ cổ họng lan đến tận tim.
Người đàn ông đó, vốn ý định lật đổ quyền thế của gia tộc Arthur, nhưng vì một phút sai lầm của cô, cuối cùng đẩy con đường lối thoát.
Và hậu quả là: cả vương triều chìm trong biển máu.
Không, đúng, hai bên đạt thỏa thuận, hề nổ súng, cũng làm tổn thương bất kỳ dân nào, nên thể coi là chìm trong biển máu.
Cùng lắm là cả vương triều lật đổ, tất cả thành viên gia tộc Arthur vốn sống trong nhung lụa, cuối cùng sẽ trục xuất khỏi trung tâm quyền lực, sống lay lắt.
Nghĩ đến đây, cô từ từ khuỵu gối xuống tấm thảm.
“Mẹ, tai họa là do con gây , nên do con gánh chịu tất cả,
Anh vốn là kẻ dã tâm, con ép đến đường cùng, con chỉ nợ nhà họ Phong một mạng,
Còn đứa bé c.h.ế.t trong bụng , cũng là nghiệp do con tạo , con nên sám hối.”
Nói đến đây, cô thành tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-690-dua-be-chet-trong-bung-me.html.]
Cha c.h.ế.t trong tay cô, con trai cũng c.h.ế.t trong tay cô, một câu thật lòng, phát điên cũng là điều nên làm.
Nữ vương nhắm mắt , cơ thể khẽ run rẩy.
Bà cũng mấu chốt của thằng nhóc đó ở , ngăn chặn hành động điên cuồng của nó, chỉ thể đẩy con gái để dập tắt cơn giận của nó.
Không, là dập tắt sự oán hận của nó.
như , con của bà còn thể sống ?
Hơn nữa, đến bước đường hôm nay, dù nó chịu nhượng bộ, những kẻ quyền quý theo nó, cũng sẽ cho phép nó lùi bước.
“Vi Vi, con khổ tâm, cũng con giải thoát, nhưng để tự tay đẩy con địa ngục, làm ,
Vài ngày nữa con hãy rời khỏi Athens , thể trốn bao xa thì trốn, quên gia tộc Arthur , quên đàn ông tên Phong Lãnh Liệt ,
Con còn trẻ, tương lai còn dài, cần chôn vùi sinh mệnh của ở đây, còn nữa, chuyện năm đó thể trách con.”
Á Sắt Vi quỳ gối di chuyển đến chân Nữ vương, đưa tay nắm lấy ngón tay bà, lo lắng hỏi: “Vậy còn thì ? Mẹ cùng con ?”
Nữ vương đưa tay vuốt ve khuôn mặt cô, hiền từ : “Con bé ngốc, con thấy vị vua nào khi nguy nan đến, bỏ rơi thần dân để một chạy trốn ?
Có lẽ trong lịch sử , nhưng cuối cùng thể làm chuyện phản bội quê hương đất nước như , năm đó vì gia tộc, ngay cả cha và em gái con cũng từ bỏ, bây giờ nguy nan cận kề, lý do gì để từ bỏ tất cả những gì dày công vun đắp, dù là c.h.ế.t, cũng cùng gia tộc Arthur tồn tại và diệt vong.”
Á Sắt Vi mím môi, đáy mắt lóe lên một tia kiên định.
“Vậy con cũng , hai con chúng cùng bảo vệ gia tộc, dù cuối cùng giữ tính mạng, cũng là c.h.ế.t vinh còn hơn sống nhục.”
Nữ vương rõ tính cách của trưởng nữ, hiểu rằng thể khuyên cô, đành bất lực thở dài.
Xem một việc thể hỏi ý kiến của cô, chỉ thể lén lút làm.
Người quản gia trung niên bên cạnh hai con bi thương, cuối cùng nhịn nữa, cũng quỳ xuống theo.
“Nữ vương, công chúa, hai hãy khuyên một câu, hãy cầu cứu nhị công chúa .”