Xem đây là bà suy nghĩ viển vông , cứ tưởng Tô Vân cứ phớt lờ , lạnh nhạt với như , sẽ mài mòn tình cảm của .
Đàn ông mà, đặc biệt là đàn ông giàu nứt đố đổ vách như , thứ thiếu nhất chính là phụ nữ, cầu, mấy kiêu hùng chịu treo cổ một cái cây?
thằng nhóc cố tình là một ngoại lệ.
Hai ngày còn mạnh miệng, chỉ coi Tô Vân như tình nhân thì ?
Vừa tin cô cảm, sốt sắng như , hận thể bay ngay về phòng ngủ chính.
Đây là yêu, rõ ràng là yêu đến tận xương tủy, nhưng làm gì cô, chỉ thể những lời tàn nhẫn để vớt vát thể diện của .
Kẻ si tình như , con gái bà thực sự hy vọng ?
Nói cách khác, bà trừ khử Tô Vân , thì thể thuận lợi nâng đỡ Tiểu Tả thượng vị ?
Trong lúc hoảng hốt, Tô Trạm bước phòng khách của nhà chính.
Mạn quản gia dám theo nữa, lặng lẽ canh ngoài cửa.
Trong phòng khách.
Tiểu Tả vốn dĩ nên trong phòng ngủ tầng hai mà xuống đây, đang tựa ghế sofa, ho khẽ.
Ả thực sự quá gặp Đại thiếu gia, cho nên bất chấp lời dặn dò của Ôn Tình, khao khát sán gần.
Khoảnh khắc thấy đàn ông bước phòng khách, trái tim ả bắt đầu đập thình thịch, giống như nai con chạy loạn.
Chính là cảm giác , ả say mê đến điên cuồng, cũng vô cùng tận hưởng.
Nếu thể, ả thực sự hy vọng lúc nào cũng sống trong sự rung động như thế .
May mà bây giờ thuận lợi mạo danh Tô Vân, tương lai còn hơn nửa đời để ở bên cạnh .
Lúc Tô Trạm bước phòng khách chú ý đến phụ nữ đang cuộn ghế sofa.
Bốn mắt , thấy một tia nóng bỏng từ đáy mắt cô, , là si mê.
Người phụ nữ đang ?
Không, cô chán ghét như , thể dùng ánh mắt ?
Nghĩ đến đây, theo bản năng đầu , thấy phía một bóng , sự nghi hoặc trong đôi mắt ưng càng thêm đậm đặc.
Hắn còn tưởng phía theo, cô đang xuyên qua để khác cơ đấy.
Tiểu Tả hành động của , sững sờ hai giây, chợt phản ứng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-670-han-rot-cuoc-hen-mon-den-muc-nao.html.]
Vừa ả kiểm soát cảm xúc của , suýt chút nữa thì lộ tẩy.
Đại thiếu gia phía , là tin Tô Vân sẽ dùng ánh mắt si mê ?
Hắn rốt cuộc hèn mọn đến mức nào, mới thể làm hành động khiến đau lòng như chứ?
Tô Vân c.h.ế.t tiệt, sướng mà đường hưởng, đem tấm lòng son sắt của Đại thiếu gia giẫm đạp chân mặc sức chà đạp.
Loại như cô , đáng đời cả đời tình yêu đích thực.
“Anh đến .”
Giọng nũng nịu mềm mại, mặc dù đang cực lực bắt chước Tô Vân, nhưng trong âm điệu vẫn sự khác biệt tinh vi.
Tô Trạm nhíu mày, thẳng thắn hỏi: “Giọng của em ?”
Hắn quá quen thuộc với giọng của Tô Vân, trong sự lạnh lùng lộ vẻ xa cách, nhàn nhạt, bất kỳ nhiệt độ nào.
câu , chất giọng mềm mại, ẩn chứa ý làm nũng, lọt tai cực kỳ khó chịu.
Tiểu Tả hỏi như , trong lòng khỏi giật thót một cái, đáy mắt xẹt qua một tia hoảng loạn.
Hắn ?
Không, khuôn mặt giống hệt Tô Vân, trừ phi hỏa nhãn kim tinh, nếu tuyệt đối thể bất kỳ sơ hở nào.
“Hai, hai ngày nay cảm, mũi nghẹt.”
Nói xong, ả hắt một cái thật mạnh.
Tô Trạm cách đây lâu từ chỗ Mạn quản gia rằng cô nhiễm lạnh, nay cô giải thích như , ngược cũng tin.
“Uống t.h.u.ố.c ?”
Giọng nhẹ vài phần.
Tiểu Tả chìm đắm trong sự dịu dàng , ấp úng lên tiếng: “Hôm nay vẫn uống.”
Được , ả cố tình như , bởi vì ả khao khát sự yêu thương và thương xót của .
Cho dù chỉ là đưa t.h.u.ố.c cho ả, bưng rót nước cho ả, ả cũng mãn nguyện .
Tô Trạm khuôn mặt nhợt nhạt của ả, nghiêng đầu với quản gia ngoài cửa: “Lấy t.h.u.ố.c của Nhị tiểu thư qua đây.”
Mạn dì cung kính , vội vã lên tầng hai.
Lúc rời , bà theo bản năng về phía ‘Tô Vân’ ghế sofa, đáy mắt xẹt qua một tia nghi hoặc.