Ôn Tình tức điên, trực tiếp giơ chân đá bụng của .
Động tác của Chu Cố nhanh nhạy, nhanh chóng né sang một bên, dùng vai kẹp điện thoại, đó nắm lấy chân đang đá tới của cô.
“Phản ứng kịch liệt như , chắc chắn ẩn tình khác, hôm nay dù cô rách trời, cũng sẽ chiều theo ý cô.”
Ôn Tình dùng sức giãy chân nhưng thoát khỏi sự kìm kẹp của , tức giận đầu .
Năm năm gặp, tên khốn tâm cơ hơn , dễ lừa như nữa.
cô thật sự thể trơ mắt gọi La Bạch đến.
Một khi để cô thụ thai, e rằng cả đời cũng đừng mong rời khỏi Hải Thành.
Sau khi định cảm xúc, cô thử đề nghị: “Từ đây đến phòng y tế của La Bạch mất gần một tiếng đồng hồ, đừng làm phiền .
Nếu tin , thể mời bác sĩ nhà họ Vương đến kiểm tra cho , chẳng lẽ họ còn dám lừa gạt ?”
Chu Cố hừ lạnh một tiếng, mỉa mai: “Vậy cũng chắc, lỡ như cô mua chuộc thì ?
Chuyện cô cũng làm đầu, sớm quen tay quen việc, làm tin cô ?”
Trong mắt Ôn Tình lóe lên một tia sắc lạnh, cô đột ngột giơ chân trái đá về phía hạ bộ của .
Chu Cố còn tay để bắt lấy mắt cá chân của cô, chỉ thể nghiêng vặn né cú đ.á.n.h chí mạng đó.
Chân cô đá cánh tay của .
‘Cạch’ một tiếng, chiếc điện thoại kẹp ở vai rơi xuống đất, chạm nút loa ngoài, trong ống truyền đến giọng nữ máy móc:
‘Số máy quý khách gọi tạm thời liên lạc , xin vui lòng gọi .’
Ôn Tình khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ cần La Bạch đích đến, cô vẫn hy vọng lừa gạt cho qua.
“Chúng sớm vạch rõ ranh giới, tư cách gì quản ?”
Chu Cố cũng quan tâm đến chiếc điện thoại rơi đất, mạnh mẽ cố định hai tay cô đỉnh đầu, đè một chân của cô từ từ hạ xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-553-toi-re-mat-den-the-sao.html.]
“Tình Tình, chịu đựng sự dày vò mất vợ mất con trai mất con gái suốt năm năm, chẳng lẽ còn đủ ?”
Anh dùng chữ ‘mất’ theo nghĩa c.h.ế.t, mà là ‘thất lạc’, vợ con đều còn sống, tự nhiên thận trọng lời .
Nếu Ôn Tình chịu lắng kỹ, chắc chắn thể ý tứ sâu xa trong câu của .
Chỉ tiếc là, lúc cô đang hận thù và oán giận chi phối, mất hết lý trí.
“Anh thấy đủ ? Tám năm yêu thầm, bốn năm hôn nhân, gần như rút cạn nhiệt huyết của , biến thành một cái xác hồn.
Anh cho rằng năm năm dày vò như diễn kịch một đó thật sự thể chuộc hết tội của ? Trong mắt , rẻ mạt đến thế ?”
Câu cuối cùng như những mảnh băng vụn nghiền nát trái tim Chu Cố, m.á.u tươi đầm đìa.
Anh cô với vẻ mặt lo lắng, vội vàng giải thích: “Anh ý đó, năm năm đủ, thêm năm năm nữa cũng , nhưng em thể cho một thời hạn ?”
Thời hạn?
Ôn Tình đột nhiên : “Năm đó dày vò đến sức cùng lực kiệt, bây giờ cũng hãy theo đó mà chuộc tội .”
Ý tứ sâu xa là: Đợi đến khi sức cùng lực kiệt, sẽ tha thứ cho .
Giữa hai hàng lông mày của Chu Cố tràn ngập vẻ đau đớn, cam lòng hỏi: “Giữa chúng , còn chút khả năng nào ?”
Ôn Tình chỉ đáp bốn chữ: “Tuyệt đối thể.”
Bây giờ cô sự nghiệp, con cái, cần đàn ông làm gì nữa?
Hơn nữa đàn ông chỉ mang phiền phức cho cô.
Cô nghĩ quẩn đến mức nào mà đ.â.m đầu ăn cỏ cũ chứ?
Chu Cố sự tuyệt tình chút thương lượng của cô làm tổn thương, từ từ vùi đầu bên cổ cô, đôi môi mỏng lạnh lướt qua làn da mịn màng của cô.
Anh , nhưng cảm xúc dồn nén đến cực điểm vẫn truyền đến cho Ôn Tình.
Đôi khi cô cũng hiểu nổi, tại hai yêu đến khắc cốt ghi tâm, cuối cùng đến đường cùng?
Có lẽ ngay từ đầu họ là một sai lầm.
“Chu Cố, chúng hãy chia tay trong hòa bình, giữ cho một chút thể diện.”