Cô chỉ mấy câu, đàn ông manh mối?
Lẽ nào chiếc nhẫn trong hộp gấm bí ẩn gì khác?
Không dám chậm trễ, cô vội vàng cầm lấy điện thoại bàn gọi cho Ôn Tình.
Lúc Ôn Tình đến London, đang đường đến trang viên nơi con gái ở.
Khi chiếc xe sedan màu đen rẽ đại lộ rợp bóng cây, thiết liên lạc cổ tay cô vang lên.
Cô từ từ mở mắt, khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi.
Sau khi vuốt nút , cô đưa tay xoa trán, hỏi: “Chuyện gì?”
Trong ống truyền đến giọng bực bội và chán nản của nữ vệ sĩ, “Chị đại, Chu mới đến bệnh viện, em lộ .”
Động tác của Ôn Tình dừng , cô sững sờ.
Cô vốn trông mong nữ vệ sĩ thể cầm chân Chu Cố mười ngày tám ngày.
chỉ mới một ngày lộ, hơn nữa còn là trong tình huống thằng nhóc cản trở cả ngày lẫn đêm, tốc độ , cũng quá nhanh ?
Vì tò mò, cô khàn giọng hỏi: “Sau khi gặp mặt hai gì?”
Nữ vệ sĩ dám giấu giếm, báo cáo một năm một mười, sót một chữ.
Ôn Tình xong, nhịn khổ.
Người đàn ông đó, còn khó đối phó hơn năm năm .
“Chị đại, rốt cuộc em lộ sơ hở ở ?” Nữ vệ sĩ nghi hoặc hỏi.
Ôn Tình khẽ thở dài, u ám : “Đôi nhẫn hình trái tim mà cầm, là chiếc xả xuống bồn cầu,
Mà là do tự tay thiết kế, cuối cùng ném xuống vách đá ở Sơn Thủy Cư.”
Thì là .
Nữ vệ sĩ buồn bã , “Là do em lời chị đại, nhiều sai nhiều.”
Ôn Tình khẽ nghiêng đầu ngoài cửa sổ, thấy xe rẽ trang viên, nhớ đến cô con gái ngoan ngoãn đáng yêu, ánh mắt cô dần trở nên dịu dàng.
“Không trách cô, rõ ràng nghi ngờ, vô cách để thử cô, cô phòng xuể,
May mà nước ngoài, ngăn cũng ngăn , đúng , gì ?”
Nữ vệ sĩ nghiến răng, tức giận : “Anh trong vòng ba ngày gặp chị, dựa cái gì chứ?”
Dựa cái gì?
Chỉ dựa Dương Dương, Sở Linh và những khác đều đang ở trong tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-458-khong-the-de-anh-ta-phat-dien.html.]
Anh chắc chắn cô sẽ về.
Và ba ngày chính là giới hạn của .
Nếu trong vòng ba ngày cô về, với tính cách của đàn ông đó, e là sẽ phát lệnh truy nã cầu.
Bây giờ nhiều nịnh bợ , nếu thật sự huy động thế lực cầu tìm cô, e rằng Đường Bảo cũng sẽ lộ.
Không thể để phát điên!
“Cô với , cứ nước ngoài cứu một bạn thương nặng, trong vòng ba ngày nhất định sẽ về.”
“Vâng.”
Sau khi ngắt cuộc gọi, Ôn Tình mở cửa xe bước .
Hai chân chạm đất, một bóng dáng nhỏ bé từ xa lao tới, lao thẳng lòng cô.
Là Đường Bảo!
Cô theo bản năng đưa tay đỡ lấy con gái, kịp suy nghĩ xem con bé tỉnh như thế nào, vô thức ngẩng đầu phụ nữ trẻ tuổi ngay đó.
“Hi Hi, là ?”
Vu Hi bước tới, đưa tay xoa đầu cô bé.
“Tớ đang việc ở London, Thịnh Vãn gọi điện cho tớ, tình hình của Đường Bảo nguy hiểm, bảo tớ qua xem.”
Ôn Tình định mở lời cảm ơn, Đường Bảo hôn chụt chụt lên má mấy cái, hiệu:
『Mommy, là dì Hi cứu sống con, lớn lên con nhất định sẽ hiếu kính dì Hi thật 』
Ôn Tình rưng rưng nước mắt con gái, hôn lên trán con những nụ hôn dày đặc.
Đường Bảo của cô, lúc nào cũng ngoan ngoãn hiểu chuyện như .
Dù phía là núi đao biển lửa, cô cũng xông .
Đặc biệt là khi thấy khuôn mặt trắng bệch như giấy của con, cô càng thêm kiên định với suy nghĩ trong lòng.
Sau khi ôm con gái lòng, cô đưa tay hiệu:
『Vậy thì Đường Bảo ngoan ngoãn ăn cơm uống thuốc, mau mau lớn lên, như mới thể hiếu kính dì Hi chứ』
Cô bé nép trong vòng tay , rạng rỡ.
Chỉ tiếc là cô bé bẩm sinh câm điếc, thể phát tiếng trong trẻo như chuông bạc.
Thịnh Vãn bước tới, với Ôn Tình: “Chị đại, em đưa Đường Bảo truyền dịch .”
Ôn Tình gật đầu, giao con gái cho cô .
Sau khi một lớn một nhỏ rời , Ôn Tình vội vàng hỏi: “Tình hình của Đường Bảo thế nào?”