Mang Theo Bí Mật Về Bụng Bầu Giả Chết Rời Đi, Năm Năm Sau Trở Về Khiến Tổng Tài Phát Điên Vì Hối Hận - Chương 440: Bóp chết đứa con hoang này

Cập nhật lúc: 2026-05-10 17:33:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thật tội nghiệp cho vệ sĩ cận của thủ phú Hoa Quốc chúng , ở Hải Thành cũng là một nhân vật khét tiếng.

Mấy vị giám đốc tổng giám đốc , đều hận thể quỳ l.i.ế.m tới tấp, chỉ cầu mong thể giúp vài lời mặt Chu Cố, tranh thủ một cơ hội hợp tác.

Kết quả một thằng nhóc vắt mũi sạch trêu đùa mấy ngày trời , còn nổ cho đầy phân.

Trải nghiệm khác biệt , dù thì cả Hải Thành cũng chỉ một phần duy nhất thôi.

Cậu bé bệ cửa sổ, ngặt nghẽo ngã ngửa, hận thể lăn lộn mấy vòng đó.

“Cho các đuổi theo tiểu gia chạy khắp nơi như đuổi ch.ó , giờ thì quả báo chứ gì?”

Sở Linh cửa sổ, đàn ông mặc đồ đen đang chật vật rửa mặt vòi nước trong sân, khóe miệng giật giật liên hồi.

Cái đồ khốn kiếp , dám trêu cợt lên đầu Lâm Khôn.

Cậu bé Lâm Khôn là nhân vật cỡ nào ?

Bên ngoài chỉ là vệ sĩ cận của Chu Cố, nhưng cô, điều tra cặn kẽ tất cả tâm phúc bên cạnh gã tồi đó, thừa Lâm Khôn còn một tầng phận khác.

phận đó, ngay cả Chu Cố cũng nhượng bộ ba phần.

“Tôi tiểu tổ tông, hai ngày gây chuyện là ngứa đòn ?”

Cậu bé nghiêng đầu liếc cô một cái, hừ hừ : “Tôi năm sáu bảy tám ngày gây chuyện , rảnh rỗi đến mức đau cả thịt.”

Sở Linh tức đến bật , tát một cái gáy bé.

tên Lâm Khôn đơn giản , cẩn thận trả thù đấy.”

Cậu bé Dương Dương trực tiếp hừ lạnh, “Sợ cái gì, ba là sếp của , làm gì .”

Sở Linh nhếch khóe miệng, với bé ‘ là con của Chu Cố’, nhưng nhớ tới sự e ngại của lão đại, vẫn cố gắng kìm nén sự bốc đồng.

“Cậu cứ tha hồ mà tìm đường c.h.ế.t , sẽ ngày lật thuyền trong mương cho xem.”

Ừm, lời nhanh ứng nghiệm.

A Khôn sầm mặt lao về phía , khi bé kịp chuồn mất tóm lấy cố định trong lòng.

Anh nãy chỉ rửa mặt một chút, vẫn dính đầy chất bẩn.

Cậu bé ôm như , chỉ là lật thuyền trong mương, mà là lăn lộn trong đống phân luôn .

Giây tiếp theo, trong homestay rộng lớn vang lên tiếng la hét quái dị của thằng nhóc khốn kiếp:

“A a a, võ đức.”

“Hôi quá hôi quá hôi quá mất.”

“Dì Sở Linh, chị Sở Linh, mỹ nhân Sở Linh, cứu với.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-440-bop-chet-dua-con-hoang-nay.html.]

Sở Linh theo bản năng lùi về vài bước, gượng : “Anh Lâm cứ trực tiếp đóng gói mang nhé, thong thả tiễn.”

Cậu bé: “...” Cậu nguyền rủa cô cả đời lấy chồng.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú âm trầm đỉnh đầu, tròng mắt đảo một vòng, gả thì cũng bắt cô gả cho mặt , mỗi hôn đều nhớ cảnh tượng ngày hôm nay, buồn nôn c.h.ế.t cô .

A Khôn những tính toán nhỏ nhặt trong lòng bé, siết chặt thẳng ngoài.

“Ủy khuất tiểu thiếu gia .”

“...”

Mẹ kiếp cũng là ủy khuất tiểu gia , thế mà còn ôm chặt thế?

Quả nhiên, những kẻ bên cạnh ông ba tồi tệ đều chẳng thứ gì.

...

Bệnh viện.

Chu Cố t.h.u.ố.c cho Ôn Tình, mặc quần áo xong xuôi, định lấy đồ ăn cho cô thì điện thoại trong túi đột nhiên reo lên.

Là nhà cũ gọi tới.

Do dự vài giây, vẫn vuốt nút .

“Chuyện gì?”

“Chu tổng, tiểu thiếu gia biến mất .”

Ánh mắt Chu Cố ngưng , theo bản năng phụ nữ giường một cái, thấy cô lộ vẻ mỉa mai, liền một câu ‘ ngoài sắp xếp chút chuyện’, đó rời khỏi phòng bệnh.

Ôn Tình đại khái đoán một chút, vẻ mỉa mai mặt càng đậm hơn.

Cùng lúc đó.

Biệt thự Hoa gia ở ngoại ô.

Hai gã mặc đồ đen nhẹ nhàng đặt một chiếc bao tải lên sô pha.

“Nhị tiểu thư, tiểu thiếu gia trộm về .”

Ôn Nhu khẽ ừ một tiếng, đuổi nữ hầu và vệ sĩ trong phòng khách ngoài, thẳng đến sô pha.

Mở bao tải , thấy khuôn mặt vài phần giống Ôn Tình của thằng nhóc tạp chủng , trong mắt ả từ từ dâng lên một tia sát ý.

Bàn tay khống chế mà vươn , từng chút từng chút tiến gần cổ Mặc Mặc.

G.i.ế.c c.h.ế.t đứa con hoang , đó gửi cho Ôn Tình, để cô trải qua nỗi đau mất con một nữa.

Hoàn hảo.

Loading...