Cơ thể Ôn Tình cứng đờ, đáy mắt xẹt qua một tia hoảng loạn.
Trên xương sống của cô một nốt ruồi đen lồi lên, đó là nơi mềm mại nhất bộ cơ thể cô.
Nhạy cảm.
Mỏng manh.
Mỗi khi triền miên đến c.h.ế.t sống , đều thói quen lật cô , để cô sấp gối, đó nhẹ nhàng vuốt ve, chà xát.
Cho đến khi cô hóa thành một vũng nước mùa xuân, mềm nhũn mặc cho làm gì thì làm, mới chịu dừng tay.
Đó là một phần cơ thể cô, tưởng cô sẽ luôn giữ ?
Chỉ tiếc là, cô hạ quyết tâm lời tạm biệt với quá khứ, cho nên hễ là chỗ nào thích, cô đều cải tạo .
Sở dĩ hoảng loạn, là vì một chỗ động đến.
Đó chính là vết thương ngực.
Một vết sẹo dài bốn centimet, là do năm đó dùng d.a.o gọt hoa quả đâm.
Vốn dĩ với y thuật của cô, xóa bỏ vết sẹo dễ như trở bàn tay.
cô làm như .
Mười năm , chính vì cô yêu cái , lo lắng tự trách, cho nên mới xóa bỏ vết sẹo.
Cuối cùng dẫn đến hai âm dương sai lệch, mà cô cũng hành hạ đến mức đầy thương tích.
Năm năm tự tay khôi phục vết thương đó, cô giữ gìn thật , luôn nhắc nhở bản năm đó ngu ngốc đến mức nào.
Nói cách khác, chỉ cần Chu Cố vạch vạt áo của cô , là thể thấy vết sẹo d.a.o n.g.ự.c cô.
Mấy năm nay, cô nhận định bản sẽ về Hải Thành, càng dây dưa với nữa, cho nên gần như quên mất chuyện .
Bây giờ đột nhiên động tay động chân, mới khiến cô chợt bừng tỉnh.
C.h.ế.t tiệt, một khi để thấy vết sẹo đó, những việc dịch dung và biến đổi giọng đó đều sẽ đổ sông đổ biển.
Vốn dĩ nghi ngờ cô, để bằng chứng, chẳng là bại lộ ?
Trơ mắt bàn tay đàn ông trượt dọc theo gáy xuống , cô mạnh mẽ giơ tay tát khuôn mặt điển trai của .
Sự chú ý của Chu Cố đều dồn hết lên cô, cô cử động, lập tức phản ứng .
Rút một tay chặn cổ tay đang hạ xuống của cô, âm u hỏi: “Sao thế, chột ?”
Ôn Tình mím môi.
Ở Hải Thành, cô làm gì đàn ông , cho nên tuyệt đối thể để sinh nghi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-418-sao-the-chot-da-roi-a.html.]
Nếu ...
“Anh lao là sờ soạng , chẳng lẽ nên phản kháng ?”
Chu Cố đáp cô, bàn tay to lớn nhanh chóng lướt qua xương sống của cô, xúc cảm là một mảnh nhẵn nhụi.
Không .
Trên đó thực sự nốt ruồi đen lồi lên.
Nhân lúc thất thần, Ôn Tình mạnh mẽ dùng sức đẩy , lách lùi về khu vực an .
May mà tên cặn bã kiểm tra lưng cô, nếu xem n.g.ự.c , hôm nay chắc chắn sẽ bại lộ.
Xem khi trở về lập tức dùng t.h.u.ố.c nước che giấu vết sẹo n.g.ự.c một chút.
Nếu thêm một nữa, cô sẽ trốn thoát .
“Nếu Chu hứng thú với , chúng thể thuê phòng mà, cớ làm chuyện cẩu thả trong bệnh viện chứ?”
Nói xong, cô cũng đợi đáp , thẳng ngoài.
Chu Cố cử động những ngón tay đang buông thõng bên , đưa tay cản cô , nhưng cuối cùng vẫn cố đè nén sự bốc đồng trong lòng xuống.
Còn về việc tại kiểm tra lưng cô, chứ ngực, lẽ trong tiềm thức cho rằng cho dù cô còn sống, cũng sẽ xóa bỏ vết sẹo ngực.
Dẫu chuyện cô cũng từng làm một .
Niềm vui sướng tột độ hóa thành sự tuyệt vọng vô bờ bến, gần như rút cạn bộ sức lực .
Anh mệt mỏi tựa tường, chậm rãi nhắm mắt .
Tình Tình, em nhớ em đến phát điên ?
Anh chuộc tội năm năm , đủ ?
Những ngày tháng như , thực sự quá khó khăn.
Anh... một lòng c.h.ế.t!
Ngoài cửa.
Ôn Tình tóm tắt tình hình phẫu thuật của Điềm Điềm cho Lâm Lam.
“Sau còn phẫu thuật ba nữa, đến lúc đó sẽ sắp xếp, cô chăm sóc cho con bé.”
Lâm Lam vội vàng gật đầu, đó hết đến khác lời cảm ơn.
Ôn Tình đang vội thoát khỏi sự giám sát của Chu Cố, dặn dò thêm vài câu sải bước chuẩn rời .
bước khỏi phòng phẫu thuật, mấy tên vệ sĩ mặc áo đen cản .