Bọn bắt cóc buông lời tàn nhẫn, nếu đích chuộc , sẽ trực tiếp xé vé.
Mặc dù thích đứa con trai do Ôn Nhu sinh , nhưng đó dẫu cũng là một sinh mạng vô tội mà.
Hổ dữ còn ăn thịt con cơ mà.
Cứ như từ bỏ cốt nhục ruột thịt của thực sự ?
Chu Cố lạnh lùng liếc hai , khóe môi bất giác nhếch lên một nụ trào phúng.
Từ Dương thấy , ngẩn .
Anh ý gì đây?
Chế nhạo hai bọn họ ?
Suy nghĩ kỹ , chợt phản ứng .
Sự nghi hoặc tan biến, trong mắt chỉ còn sự kính trọng và khâm phục đối với đàn ông mặt .
A Khôn lanh lợi như , vẫn ngây ngốc Chu Cố, run rẩy giọng tiếp tục : “Lão, lão đại, đứa trẻ là vô tội.”
Chu Cố lười để ý đến , sải bước ngoài.
A Khôn theo bản năng nhấc chân, chuẩn đuổi theo khuyên thêm hai câu.
Tiểu thiếu gia là huyết mạch duy nhất của lão đại cõi đời , nếu đứa trẻ đó mệnh hệ gì, sẽ trực tiếp tuyệt tự.
Là thuộc hạ, làm thể trơ mắt bi kịch như xảy ?
Vừa bước hai mét, cổ áo phía đột nhiên Từ đại trợ lý túm lấy.
Anh buộc dừng bước, đầu trừng mắt Từ đại trợ lý, nghiến răng hỏi: “Cậu cũng cảm thấy lão đại nên từ bỏ tiểu thiếu gia ?
Cậu đừng quên, lão đại sẽ chạm phụ nữ khác nữa, tiểu thiếu gia chính là huyết mạch duy nhất của , làm thể xảy chuyện ?”
Từ Dương nhịn trợn trắng mắt, như một kẻ ngốc.
Vốn dĩ định giải thích với , nhưng nể tình đồng nghiệp nhiều năm, vẫn nên đả thông tư tưởng cho .
“Kẻ bắt cóc tiểu thiếu gia, hoặc là kẻ thù của , hoặc đơn thuần chỉ là vì tiền tài.
Nói về trường hợp thứ nhất , nếu đối phương thực sự là kẻ thù của , trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t tiểu thiếu gia là , cần thiết bắt đích một chuyến ?
Lại về trường hợp thứ hai, nếu đối phương chỉ vì tiền tài, gửi một tài khoản qua là xong, ngốc mới để qua đó giao thiệp.
Loại trừ hai điểm , chỉ còn một khả năng, đối phương cố ý dụ đến Tây Giao, hiểu ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-413-chu-co-den-roi.html.]
A Khôn chớp chớp mắt.
Hiểu!
Đương nhiên là hiểu!
Nếu còn hiểu nữa, thể c.h.ế.t .
“Vậy chúng nên làm gì bây giờ?”
Từ Dương suy nghĩ một chút, thử : “Bên phía con Lâm Lam chắc chắn vấn đề, cùng qua đó xem thử.
Còn về phía Tây Giao, dẫn vài vệ sĩ qua đó xem , chúng chia hành động, luôn giữ liên lạc.”
A Khôn gật đầu, chậm rãi đưa tay giơ ngón cái về phía bóng lưng của Chu Cố.
“Tôi thực sự quá khâm phục khả năng phản ứng của .”
Từ Dương bất giác bật .
Đó là đương nhiên, nếu khả năng phản ứng của nhanh, làm thể trở thành thủ phú Hoa Quốc chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi?
Người ngoài chỉ vẻ vang, nhưng mấy ai thể thấu tâm huyết mà tiêu hao ở lưng?
...
Bệnh viện Đông Giao.
Đánh c.h.ế.t Ôn Tình cũng ngờ cái bẫy bắt cóc mà cô giăng Chu Cố thấu trong nháy mắt.
Trong nhận thức của cô, những làm cha khi con cái gặp nguy hiểm, đều sẽ mất sự bình tĩnh, đó mặc cho khác dắt mũi.
Cô bảo thuộc hạ gửi cho trợ lý của Chu Cố một tin nhắn đe dọa, nếu Chu Cố đích đến, sẽ trực tiếp xé vé.
Tên cặn bã đó mặc dù thích con trai , nhưng cũng đến mức trơ mắt đứa trẻ c.h.ế.t trong tay bọn bắt cóc chứ?
Cho nên cô chắc chắn Chu Cố sẽ đến Tây Giao cứu nhóc.
Chỉ cần tên sát thần đích đến bệnh viện, cô một trăm phần trăm tự tin thoát .
, tưởng tượng thì tươi , hiện thực tàn khốc.
Cô mới rạch hộp sọ của Điềm Điềm, đang chuẩn tiếp tục hạ d.a.o lấy máu, cô trợ lý nhỏ Sở Linh bên cạnh đột nhiên hạ giọng :
“Lão đại, vệ sĩ canh gác ở Tập đoàn Chu thị truyền tin đến, rằng Chu đang về phía Đông Giao, nửa tiếng nữa sẽ đến bệnh viện.”
Ôn Tình xong, đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc.