Ôn Tình lời , tay nắm điện thoại chợt siết chặt.
Bởi vì con gái thường xuyên chịu đựng sự giày vò của bệnh câm điếc, cộng thêm chẩn đoán bệnh bạch cầu, nên Điềm Điềm , tim cô lập tức thắt .
“Nói trọng điểm.”
“Một tuần , lúc Lâm Lam đưa con gái xuống lầu dạo, ném đồ từ cao xuống, quả tạ chì nhỏ rơi từ tầng 11 xuống, đập trúng đầu con bé.”
Ôn Tình tinh thông y thuật, cô , lập tức liên tưởng đến đủ loại khả năng.
Tụ m.á.u nội sọ?
Tổn thương dây thần kinh trung ương?
Vỡ nát hộp sọ?
Bất kể là loại nào, đều là vết thương chí mạng, giáng xuống một đứa trẻ sáu tuổi, nghi ngờ gì chính là tai họa ngập đầu.
Không đợi cô suy nghĩ xong, Sở Linh : “Nghe là động mạch trong sọ vỡ, dẫn đến xuất huyết trong, các chuyên gia dám tùy tiện phẫu thuật, vẫn đang thảo luận phương án điều trị.”
Nói đến đây, cô do dự một chút, bổ sung: “Sau khi đứa trẻ trọng thương, Lâm Lam tìm Chu ngay lập tức,
Chu dường như quan tâm đến cô bé đó, đích đến bệnh viện thăm vài , còn phái cả bác sĩ tư nhân La Bạch đến.”
Ôn Tình khẽ nheo mắt, đáy mắt xẹt qua một tia do dự.
Cô nên can thiệp ?
La Bạch tham gia cứu chữa, nhưng một tuần trôi qua mà vẫn chốt phương án điều trị, chứng tỏ cũng bó tay.
Đứa trẻ còn nhỏ, sinh mệnh mỏng manh, nếu cứ kéo dài thêm, hậu quả sẽ khôn lường.
Cho dù vì ngoài, chỉ vì tích đức cho con gái , chuyến cô cũng nên .
nếu cô tay, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của Chu Cố, điều tra kỹ lưỡng, tìm đến tận đầu cô thì làm ?
Người đàn ông đó năm năm là một kẻ khó nhằn, năm năm càng đáng sợ hơn!!
Trước đây chỉ là bá chủ Hải Thành, phạm vi phân bố thế lực rộng.
Bây giờ với tư cách là thủ phú Hoa Quốc, e rằng trong nước đều trong tầm kiểm soát của .
Nếu cô phát hiện, thì chỉ đơn giản là trốn khỏi Hải Thành là an .
Chỉ cần còn ở trong nước, địa bàn của , cô sẽ nửa bước khó .
Sau một hồi lâu do dự, cuối cùng cô thở dài, u uất : “Gửi tên bệnh viện, phòng bệnh, thông tin cơ bản của đứa trẻ cho .”
Rõ ràng sáu năm trôi qua, cô vẫn nhớ rõ dáng vẻ của hình bóng nhỏ bé đó.
Trong thời gian tăm tối , nhờ sự bầu bạn của cô bé, cô mới dễ dàng vượt qua hơn nhiều.
Chỉ dựa điểm , cũng tay cứu giúp.
Sau khi cúp điện thoại, cô một bộ đồ khác, lúc bước , lột xác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-396-xuat-huyet-noi-so.html.]
“Mẹ gặp một bạn, con ngoan ngoãn ở khách sạn, hết, rõ ?”
Thằng bé đảo mắt, nhịn lầm bầm: “Đi chơi mà dẫn con theo, xem con rút ống thở của thế nào.”
Tai Ôn Tình thính, thấy , nhịn nhướng mày.
“Thằng nhóc thối, giỏi thì nữa xem.”
Thằng bé là kẻ co duỗi, thấy đang ở bờ vực bùng nổ, vội vàng xòa: “Con còn nhỏ thế , làm gì gan chứ.”
“...”
...
Bệnh viện Paston Ôn Tình từng đến vài , để bắt gian.
Kết quả là thành công.
Cũng đập nát giấc mộng của cô!
Nghe Ôn Nhu sinh cho Chu Cố một đứa con trai!!
Hừ, cũng phụ nữ đó làm cách nào.
Dù thì lúc cô mang thai, Chu Cố đang ở Hải Thành đàm phán dự án lớn, căn bản rút thời gian để đến Paris ngủ với ả.
Có lẽ ả lén lấy giống của từ , âm thầm làm thụ tinh ống nghiệm.
năm đó tại ả m.a.n.g t.h.a.i nghiệt chủng?
Nghĩ !
Cô cũng lười nghĩ!!
Sau khi thuận lợi lẻn lối an , cô mò về phía khu nội trú.
Vừa đến gần hành lang, trong tai đột nhiên truyền đến giọng hoảng hốt lo lắng của Sở Linh:
“Lão đại, chị đến bệnh viện chứ? Em nhận tin, Chu đến bệnh viện, đang ở trong phòng bệnh thăm đứa trẻ.”
Ôn Tình khựng bước, vội vàng lùi .
“Con nha đầu thối , chuyện quan trọng như báo cáo sớm hơn?”
Chỉ thiếu chút nữa thôi, cô đụng mặt Chu Cố .
Sở Linh bất đắc dĩ thở dài: “Chị ơi, em đang ở nước ngoài, cách xa mười vạn tám ngàn dặm đấy, cần thời gian để nhận thông tin ?
Hay là chị trực tiếp liên lạc với thuộc hạ ở Hải Thành , như thể ngay lập tức...”
Không đợi cô xong, Ôn Tình đột nhiên lên tiếng quát khẽ: “Ai, lăn đây.”
Xung quanh tĩnh lặng như tờ.
Cô thử bước đến một góc tối tăm, lờ mờ thấy một bóng dáng nhỏ bé đang cuộn tròn ở đó.
Trẻ sơ sinh bỏ rơi??