Cơ thể Chu mẫu mất trọng tâm, cả ngã ngửa thẳng phía .
Ôn Tình theo bản năng đưa tay kéo, nhưng vồ hụt.
Cô trơ mắt bà lăn xuống bậc thang, đầu đập xuống sàn nhà lạnh lẽo, m.á.u tươi lập tức b.ắ.n tung tóe.
Màu đỏ chói mắt lọt tầm , kích thích khiến đồng t.ử của cô co rút mạnh mẽ.
Vốn dĩ cô chỉ dọa dẫm mụ già một chút, để bà nếm chút đau khổ, nhớ lâu thêm một chút.
tâm địa bà quá mức độc ác, dám dùng đầu gối định huých rớt t.h.a.i nhi trong bụng cô, trong lúc hoảng loạn cô mới buông tay.
Sự thật chính là như , nhưng thì ai tin chứ?
Bao gồm cả Chu Cố, tất cả những vội vã xông phòng khách, đều chỉ thấy cô nhẫn tâm đẩy mụ già một cái.
Cuối cùng dẫn đến việc bà ngã từ cầu thang xuống, m.á.u văng tại chỗ.
Ánh mắt dời , thấy Chu Cố mang theo một đầy lửa giận sải bước tới chân cầu thang, khóe môi cô khỏi nhếch lên một nụ khổ sở.
Vốn dĩ còn cùng sống những ngày tháng yên bình thêm vài hôm, để vẽ nên một dấu chấm hết trọn vẹn cho ân oán tình thù của kiếp .
phận trêu ngươi, ông trời ngay cả chút thời gian cũng chịu ban phát.
Sau ngày hôm nay, bọn họ nên c.h.ế.t thôi .
Chu mẫu cũng ngã trúng chỗ nào, lúc con trai đỡ nửa lên, bà nghiêng đầu hung hăng phun một ngụm m.á.u tươi.
Chất lỏng ấm nóng b.ắ.n lên da Chu Cố, giống như bàn ủi đang nung đốt, nóng rực đến mức hít thở thông.
"Con đưa cấp cứu."
Nói xong, làm thế định bế bà lên.
Chu mẫu đột ngột trừng lớn hai mắt, cũng lấy sức lực, lật tay tóm chặt lấy xương cổ tay của con trai, gằn từng chữ một:
"Tôi c.h.ế.t đáng tiếc, nhưng nếu con cưới loại phụ nữ tâm địa như rắn rết cửa, ở suối vàng cũng nhắm mắt."
Chu Cố mím chặt đôi môi mỏng, khóe mắt dần ửng đỏ.
Mẹ đây là đang ép bày tỏ thái độ, bắt thề vĩnh viễn cưới Ôn Tình nhà họ Chu.
Anh thể đồng ý ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-241-lai-nen-khong-chet-khong-thoi-roi.html.]
Chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt chạm với phụ nữ cầu thang, thấy mặt mày cô lạnh nhạt, mặt lấy một tia áy náy hoảng sợ nào, lồng n.g.ự.c bỗng nhiên nhói đau.
Rõ ràng buổi chiều bọn họ còn kề tai cọ má, cùng khao khát về một tương lai tươi , hạnh phúc ngọt ngào.
Anh nghĩ mãi , chỉ trong vòng đầy vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi, thái độ và hành động của cô vì sự đổi nghiêng trời lệch đất như .
Cô của lúc , dường như biến thành phụ nữ lạnh lùng, xa cách, hờ hững, bạc tình của thời gian .
Không nửa điểm sinh khí, lạnh nhạt đến tận xương tủy, khiến lạnh gáy, cũng khiến hoảng hốt.
Chu mẫu thấy con trai mang vẻ mặt si mê chằm chằm con tiện nhân cầu thang, chần chừ mãi chịu đưa quyết định, bà c.ắ.n răng một cái, c.ắ.n mạnh lên đầu lưỡi hai cái, nghiêng đầu phun ngụm m.á.u lớn.
Phương tẩu đang quỳ một gối bên cạnh nhận ánh mắt hiệu của bà , đột ngột cao giọng lên án:
"Ôn đại tiểu thư, tại cô độc ác như ? Phu nhân mặc dù chút lời tiếng với cô, nhưng cô cũng đến mức tay tàn độc với bà chứ?"
Chu mẫu ho sặc sụa hai tiếng, cố nhịn cơn đau dữ dội lưỡi, run rẩy lên tiếng: "Cô ngay cả lão thái thái cũng dám đẩy xuống nước, huống hồ gì là ?
Nực cho đứa con trai ngoan do sinh , sắc làm cho mờ mắt, mà ngay cả tính mạng của bà nội, của ruột cũng màng, khăng khăng đòi bảo vệ con ả độc phụ ."
Bà mỗi khi một chữ, khóe miệng rỉ một tia m.á.u tươi, khuôn mặt vẫn còn nét phong vận càng đau đớn đến mức gần như vặn vẹo.
Ôn Tình lạnh lùng chằm chằm bọn họ, khóe môi nhếch lên một nụ châm biếm.
Nếu như lúc đầu cô còn lo lắng cú ngã đó lấy mạng mụ già độc ác , thì bây giờ cô còn bận tâm nữa.
Hai kẻ chủ tớ kẻ xướng họa, chẳng là ép Chu Cố đưa quyết định xử trí cô ?
"Diễn kịch xong ? Nếu xong , một bước."
Nói xong, cô xoay chuẩn lên lầu.
Vừa bước một bước, phía chợt truyền đến tiếng quát chói tai của đàn ông: "Cô đó cho ."
Ôn Tình nhếch khóe miệng cứng đờ, chậm rãi thu chân về, xoay đàn ông đang cố kìm nén ngọn lửa giận.
"Có việc gì?"
Chu Cố cẩn thận giao cho Phương tẩu, đó dậy chậm rãi về phía phụ nữ cầu thang.
Dọc đường qua, lửa giận xen lẫn áp suất mạnh mẽ bao trùm lấy cô.
"Tại đẩy bà xuống lầu?"