Lúc đang là thời điểm viếng thăm, dòng tấp nập.
Mặc dù đại phòng nhà họ Ôn sa sút, nhưng vẫn ít thương nhân nể mặt Ôn nhị gia mà đến.
Khi Ôn mẫu đùng đùng nổi giận lao từ linh đường, một tát đ.á.n.h ngã Ôn Tình xuống đất, lập tức thu hút ánh của tất cả .
Mọi bắt đầu bàn tán xôn xao:
“Cha bệnh c.h.ế.t bốn ngày mới lộ diện, Ôn gia đúng là nuôi ong tay áo mà.”
“Ai chứ, trơ mắt cha ruột bệnh c.h.ế.t trong tù mà cô vẫn dửng dưng, lương tâm chắc chắn ch.ó gặm .”
“Đến dự lễ truy điệu của cha mà trang điểm đậm, , còn định quyến rũ vị tổng giám đốc nào linh cữu cha nữa ?”
“Có chụp mấy ngày nay cô ở cùng Tần tổng lêu lổng, chừng mới từ giường đàn ông bước xuống đấy.”
“ là đồ tiện nhân, làm mất hết thể diện của Ôn gia.”
Những sở dĩ dám công khai sỉ nhục Ôn Tình, chẳng qua là vì Chu Cố đuổi cô khỏi nhà, cô từ một phu nhân hào môn biến thành phụ nữ ruồng bỏ.
Không còn sự che chở của Chu gia, những kẻ từng ghen tị, đố kỵ với cô , còn nhân cơ hội mà sỉ nhục, ức hiếp, chà đạp cô ?
Lòng là , khi bạn vinh quang rực rỡ, khác sẽ gượng nịnh bợ bạn.
một khi sa cơ lỡ bước, bạn lập tức sẽ trở thành đối tượng để họ chà đạp, dường như chỉ làm mới thỏa mãn thói hư vinh của họ.
Ôn Tình sấp mặt đất vài giây, từ từ chống khuỷu tay nâng nửa lên.
“Tôi chỉ dập đầu với ông vài cái, thắp ba nén nhang, xin bà cho qua.”
Ôn mẫu sải bước tiến lên, hung hăng giẫm lên mu bàn tay đang chống mặt đất của cô, sức nghiền ép.
“Bớt ở đây giả mù sa mưa , cái c.h.ế.t của chồng tao chẳng do mày ban tặng ?”
Nói xong, lực chân bà tăng thêm.
Mặc dù là giày đế bằng, nhưng chất liệu đế giày chẳng khác gì giày da, nghiền ép như , đau thấu xương tủy.
Cơ thể Ôn Tình run rẩy kịch liệt, trán rịn những giọt mồ hôi lấm tấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-173-quy-bo-vao-trong.html.]
Cô c.ắ.n chặt răng, cố nhịn cơn đau như vỡ vụn, cũng giãy giụa, mặc cho đối phương trút giận.
Sau ngày hôm nay, cô và Ôn gia còn bất kỳ quan hệ gì nữa, nợ họ, thì trả dứt điểm một .
Da mu bàn tay với tốc độ thể thấy bằng mắt thường chuyển sang màu tím đỏ, cuối cùng rỉ m.á.u tươi đỏ thẫm.
Ôn mẫu vẫn hả giận, hung hăng nhấc chân giẫm mạnh lên mu bàn tay cô thêm hai cái.
Xung quanh yên tĩnh đến mức thể thấy tiếng kim rơi, những vị khách gần, lờ mờ còn thấy tiếng xương nứt.
một ai tiến lên ngăn cản, tất cả đều mang vẻ mặt lạnh lùng, hoặc trào phúng, hoặc thích thú xem, thưởng thức.
Ôn mẫu trút giận một phen, ngọn lửa giận tích tụ trong lòng cũng tiêu tán phần nào.
Khi ánh mắt rơi xuống khuôn mặt dặm phấn nền của cô, bà c.ắ.n răng chất vấn: “Đồ hổ, trong lễ truy điệu mà trang điểm đậm, mày quyến rũ ai? Hả?”
Ôn Tình cũng giải thích, nhịn qua cơn đau đầu tiên mu bàn tay, lặp câu nãy:
“Tôi chỉ dập đầu với ông vài cái, thắp ba nén nhang, xin bà cho qua.”
Lúc , Ôn nhị gia và Nhị phu nhân từ trong linh đường bước .
Nhị phu nhân cạnh Ôn mẫu, thở dài : “Bốn năm cô cướp vị hôn phu của Nhu Nhu, còn tưởng cô thực lòng thích Chu tổng cơ đấy,
những chuyện cô làm xem, đẩy Chu lão phu nhân xuống nước, khiến bà hôn mê đến tận bây giờ, lén lút lăng nhăng bên ngoài, phản bội hôn nhân,
Haizz, nếu cô làm quá đáng, Chu tổng thể tính sổ nợ cũ tống cha cô tù? Đại phòng sinh đứa nghiệt chủng như cô, đúng là gia môn bất hạnh mà.”
Những lời giống như sấm sét, khiến các vị khách xung quanh thi lộ vẻ mặt dám tin.
Hóa Chu tổng đuổi cô khỏi nhà, là vì cô hại lão phu nhân, còn phản bội hôn nhân.
là phúc mà hưởng.
Tiện nhân đúng là tiện nhân, chồng ưu tú như mà cần, chạy ngoài lăng nhăng!!
Đáng đời rơi kết cục như .
Ôn mẫu thấy bên cạnh nửa xô nước lau nhà, liền xách lên hất thẳng Ôn Tình.
“Rửa sạch những thứ dơ bẩn mặt mày , đó quỳ bò trong.”