Ôn nhị phu nhân nhận, chỉ cúi đầu tấm ảnh trong tay , đập mắt là một phụ nữ mặc trang phục hầu, ba mươi tuổi.
Ánh mắt dịch lên, dừng khuôn mặt phụ nữ, một cảm giác quen thuộc ập đến.
là Tần Phân, đồng hương cũ của bà.
Năm đó chính phụ nữ làm mai, bà mới gả cho Ôn nhị gia như ý nguyện.
Cũng chính vì mối duyên , khi cô bế con đến nương nhờ, bà mới miễn cưỡng thu nhận.
“Tôi, và cô chỉ là quen bình thường, quan hệ sâu sắc, hơn hai mươi năm qua , nếu cô gây chuyện gì ở bên ngoài, các thể tìm nhà cô , nên đến làm phiền .”
Người đàn ông mặc đồ đen dùng ngón tay gõ nhẹ lên bàn, lạnh nhạt : “Trọng tâm của là Tần Phân, mà là đứa trẻ cô bế đến, cho , đứa bé gái đó bây giờ ở ?”
Nói đến cuối cùng, giọng đột nhiên cao lên, dọa Ôn nhị phu nhân giật nảy .
Chưa rõ lai lịch của đối phương, bà cũng dám bừa, sợ rước họa sát .
Nếu đứa bé gái đó là một ngôi chổi, họ tìm nó để diệt cỏ tận gốc, những chuyện như Ôn gia chẳng sẽ diệt khẩu ?
Nghĩ đến đây, bà run rẩy , từng luồng khí lạnh từ sống lưng lan , nhanh chóng lan đến tứ chi.
Không thể .
Tuyệt đối thể .
“Tần, Tần Phân năm đó quả thật bế một đứa trẻ đến nương nhờ , nhưng cô ở vài ngày thì , bao nhiêu năm nay cô hề liên lạc với .”
“Vậy .” Người đàn ông mặc đồ đen đột nhiên , trong mắt lóe lên ánh sáng lạnh lẽo, “Nghe con gái bà Ôn Nhu năm nay tròn hai mươi sáu tuổi.”
“Không.” Ôn nhị phu nhân vội vàng lắc đầu, đầu lắc như trống bỏi, “Không con gái , nó con gái .”
Nói đến đây, bà mơ hồ cảm thấy đúng, vội vàng giải thích, “Tôi đứa bé gái đó con gái , con gái là do sinh , nó con gái .”
Quanh co một hồi, cuối cùng tự đưa tròng.
Người đàn ông mặc đồ đen từ từ thu tấm ảnh, bộ dạng hoảng hốt của bà, cơ bản khẳng định đứa bé gái đó đang ở Ôn gia.
Cho dù ở đó, họ cũng chắc chắn tung tích của nó.
“Phải , bà tính, tất cả con gái của Ôn gia, dù là dòng chính dòng phụ, sẽ điều tra từng một.”
Ôn nhị phu nhân mặt xám như tro, sớm năm đó nên để nhà cả nhận nuôi con chổi đó.
Bây giờ thì , rắc rối tìm đến cửa, cả Ôn gia đều gặp họa.
Không , bà gặp Nhu Nhu, cho nó chuyện , để nó đưa chủ ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-115-o-ngay-tai-on-gia.html.]
“Tôi, còn việc, một bước.”
Nói xong, bà đột ngột dậy, loạng choạng lao khỏi phòng riêng.
Người đàn ông mặc đồ đen theo bà rời , cầm điện thoại bàn lên bấm một dãy .
“Hoa tiểu thư, hỏi rõ , đứa bé gái đó đang ở Ôn gia, còn là Ôn Nhu , hiện tại vẫn rõ, cần xác nhận thêm.”
Trong điện thoại truyền đến giọng bình tĩnh, trầm của Hoa Viện, “Tôi sẽ giữ chân Tần Diễn hai ngày, mau chóng điều tra, kết quả thì báo cho , theo chỉ thị của mà làm.”
“Được, tiền công…”
“Yên tâm, khi xong việc sẽ thiếu của .”
…
Trước cửa biệt thự Cảnh Hải, Ôn Tình bước xuống từ xe taxi, khi hai chân chạm đất, cô với tài xế ở ghế lái:
“Bác đợi một chút, dọn đồ cần chút thời gian.”
Tài xế đồng hồ cổ tay, bắt đầu mặc cả, “Vậy tính theo giờ, nếu cứ chờ thế thì lỗ lắm.”
Ôn Tình mỉm gật đầu.
Cô hề cảm thấy thực dụng, thực tế, ngược còn cảm nhận thở của cuộc sống đời thường.
Đây mới là hiện trạng của bình thường, vì cơm áo gạo tiền mà tính toán chi li, chịu thiệt một chút nào.
Cô khao khát cuộc sống như , nhưng cả đời cũng thể trải nghiệm .
Thực so với cuộc sống giàu sang phú quý, cô càng cùng yêu phấn đấu, trong gian khổ thưởng thức vẻ nhất của hôn nhân.
Thế nhưng, những điều đối với cô chỉ là xa vời, thể với tới.
Nếu ban đầu cô gả cho một chồng cưng chiều yêu thương cô, cho dù đối phương giàu , cô nghĩ cũng sẽ chiều chuộng cô, thỉnh thoảng cùng cô sống một cuộc sống bình thường.
Chỉ tiếc là…
Thu làn sương mờ trong mắt, cô biệt thự.
Từng ngọn cỏ, cành cây ở đây đều do một tay cô sắp đặt, từ đầu đến cuối từng tham gia.
Trước đây yêu , nên tính toán.
Bây giờ nghĩ , từ phòng tân hôn, đến đám cưới, đến nhẫn cưới, đều chỉ là ảo tưởng si mê của một cô, bao giờ tham gia.
Mấy ngày đưa Ôn Nhu đây, mặc sức chà đạp tâm ý của cô, hy vọng sẽ ngày quả báo, nhất định sẽ nếm trải nỗi đau gấp trăm nghìn .
“Ồ, chị về , đúng, là chị đến làm khách, dù bây giờ chị cũng là vợ nhà họ Chu ruồng bỏ, tư cách tự xưng là Chu phu nhân nữa.”