Cô sở dĩ như , chẳng qua là khó mà lui.
Đứa bé Ôn Nhu m.a.n.g t.h.a.i là bảo bối, làm nỡ?
Sự thật chứng minh cô đoán sai, bởi vì cô thấy rõ ràng sắc mặt đàn ông lập tức trở nên xanh mét.
Trước mắt hiện lên cái tát chút lưu tình của đêm qua, Ôn Tình theo bản năng lùi hai bước.
“Sao, tát ?”
Chu Cố thấy cô né tránh theo bản năng, n.g.ự.c chợt thắt , đột ngột nhắm nghiền mắt, đè nén cảm xúc cuộn trào trong lồng ngực, hạ giọng :
“Cô vì cứu mà tim tổn thương, cơ thể luôn yếu ớt, bác sĩ nếu mạo hiểm phá thai, sẽ tổn hại đến căn cơ của cô , Ôn Tình, cô đoạt mạng cô ?
Tôi hứa với cô, đợi đứa bé sinh sẽ giao cho cô nuôi dưỡng, cô cần mạo hiểm tính mạng làm thụ tinh ống nghiệm nữa.”
Ôn Tình xong, , nhưng tim đau như d.a.o cắt, đau đến mức hít thở cũng khó khăn.
Mặc dù sớm đoán ý đồ của , nhưng nay chính tai , vẫn cảm thấy nực và bi thương.
“Tôi thấy để cô thế vị trí của thì hơn, như con trai của hai mới danh chính ngôn thuận.”
Sắc mặt Chu Cố chuyển lạnh: “Nói cuối cùng, đồng ý ly hôn, Chu thị đang tiếp xúc với một dự án quốc tế, nếu lúc truyền tin tức ly dị, tổn thất sẽ nặng nề.”
Hóa lý do phản đối là cái .
Không đúng, còn một lý do khác nữa, Ôn Nhu lúc thượng vị, dư luận chắc chắn sẽ c.h.ử.i rủa ả hổ phá hoại hôn nhân của khác, đàn ông rõ ràng là cô đội lốt phận bà Chu để bảo vệ tình cũ.
Nghĩ đến đây, Ôn Tình từ từ lùi về phía , gằn từng chữ: “Vậy thì theo trình tự pháp luật .”
Sự kiên nhẫn của Chu Cố cạn kiệt, đột ngột vươn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, trong mắt xẹt qua một tia tàn nhẫn: “Cô cảm thấy mạng của bố cô đủ để giày vò mấy ngày?”
Ôn Tình trừng lớn hai mắt , cơ thể khẽ run rẩy.
“Anh, cắt t.h.u.ố.c của bố ?”
Chu Cố dùng sức hất mạnh cô xuống sô pha, từ cao xuống cô, khuôn mặt lạnh nhạt.
“Không chỉ viện phí của bố cô, còn cả khoản nợ cờ b.ạ.c hàng trăm triệu của trai cô nữa, nếu gánh vác bọn họ, cô nghĩ bọn họ thể sống đến ngày hôm nay ?”
Ôn Tình cuộn tròn cơ thể , hai tay gắt gao ôm lấy lồng n.g.ự.c đang đau âm ỉ, chỉ tư thế mới khiến cô dễ chịu hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/mang-theo-bi-mat-ve-bung-bau-gia-chet-roi-di-nam-nam-sau-tro-ve-khien-tong-tai-phat-dien-vi-hoi-han/chuong-11-om-han-thoa-hiep.html.]
“Chúng thể làm thủ tục riêng tư.”
Chu Cố đáp, trực tiếp lấy điện thoại gọi cho trợ lý.
“Báo cho sòng bạc Ma Cao, khoản nợ cờ b.ạ.c của Ôn Bùi lấy mạng …”
Lời còn dứt, điện thoại Ôn Tình giật lấy.
Anh lấy của cô uy hiếp, cô ngoài việc ôm hận thỏa hiệp thì còn thể làm gì?
“Tôi nhắc đến chuyện ly hôn nữa, đừng động đến nhà .”
Ánh mắt Chu Cố chạm tia sáng vỡ vụn trong mắt cô, n.g.ự.c chợt thắt , sắc mặt phụ nữ quá tiều tụy .
“Cơ thể của cô…”
Chưa đợi hỏi xong, Ôn Tình tiện tay ném điện thoại của lên bàn, xoay về phía cầu thang.
Nhìn bóng lưng thanh lãnh gầy gò của cô, trong lòng Chu Cố sinh một loại ảo giác cô thể rời xa bất cứ lúc nào.
…
Chập tối, Ôn Tình tỉnh cơn mê man, dậy, cửa phòng gõ.
“Vào .”
Cửa mở, nữ hầu bên ngoài cung kính bẩm báo: “Phu nhân, lão phu nhân đến , đợi ở nhà hơn nửa tiếng đồng hồ.”
Ôn Tình vội vàng xoay xuống giường: “Sao lên gọi sớm hơn?”
Có lẽ do động tác quá gấp gáp, cả lảo đảo lùi về phía mấy bước, lưng đập giá để đồ mới miễn cưỡng vững.
“Là bảo bọn họ đừng lên làm phiền cháu nghỉ ngơi.” Ngoài cửa truyền đến một giọng già nua, “Ôn nha đầu, cháu chứ, sắc mặt trông vẻ lắm.”
Ôn Tình bước những bước chân bủn rủn tiến lên đỡ lấy bà, mỉm : “Cháu khỏe, bà nội cần lo lắng.”
Chu lão phu nhân cẩn thận đ.á.n.h giá cô một vòng, hừ lạnh: “Thằng khốn nạn đó làm chuyện ngu xuẩn, cháu thể khỏe ?”
Ôn Tình tiếp lời, khi đỡ bà cụ xuống, thử hỏi vấn đề thắc mắc nhiều năm nay:
“Bà nội, năm đó tại bà ép Chu Cố cưới cháu? Cháu , chắc chắn là nguyên nhân đúng ?”