"Vân tiểu thư thật tinh tường." Giọng của Mặc Thế Tước chút gợn sóng nào.
"Quá khen." Vân Vô Song những món trang sức , mỗi một món đều là cực phẩm trong cực phẩm.
Tay nghề của đồ cô đúng là ngày càng tinh xảo, cô cảm thấy an ủi.
Mỗi món trang sức ở đây quả thực đều phù hợp với khí chất của cô.
Mặc Thế Tước cô là sư phụ của nhà thiết kế trang sức Alan, lầm tưởng ánh mắt khẳng định dành cho đồ của cô thành cô hài lòng với món quà tặng.
Những món trang sức đo ni đóng giày cho cô , xem tặng sai.
Viên đá quý đỏ huyết bồ câu nhiệt liệt như lửa hợp với vẻ rạng rỡ động lòng của cô.
Khóe môi Mặc Thế Tước nhếch lên một độ cong khó nhận , môi mỏng khẽ mở: "Vân tiểu thư ngại gì thử xem."
"Song Song, thử ." Tô Ngọc Na phấn khích chằm chằm cô.
Những món trang sức thực sự hợp với Vân Vô Song.
Alan mà tự tay thiết kế riêng một bộ trang sức cho sư phụ , chắc chắn sẽ vui đến phát điên, và nóng lòng bố cáo thiên hạ.
Bí mật Vân Vô Song là sư phụ của Alan, ngoài bản Vân Vô Song , cũng chỉ cô .
Ngay cả bản Alan cũng sư phụ rốt cuộc là ai.
Vì Tô Ngọc Na đặc biệt sùng bái Vân Vô Song, nên cô cho rằng Alan thể tự tay thiết kế riêng một bộ trang sức cho Vân Vô Song là vinh hạnh của Alan.
Còn khác sẽ chỉ cho rằng ai thể đeo trang sức do chính tay nhà thiết kế nổi tiếng cầu Alan thiết kế, đó là vinh hạnh của đó.
"Mặc thiếu, món quà quý giá thế , chắc chắn coi như tiền đặt cọc đưa cho ?" Vân Vô Song hỏi.
"Mạng của còn đáng giá hơn, những thứ so với linh kiện cơ thể , chẳng đáng nhắc tới." Mặc Thế Tước mặt cảm xúc đáp .
Hít!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ly-hon-xong-dai-lao-toan-cau-quy-goi-hoan-nghenh-van-vo-song-mac-the-tuoc/chuong-283-ai-them-khat-chut-loi-loc-con-con-cua-nha-ho-hua.html.]
Tô Ngọc Na hít sâu một lạnh, hổ là bá chủ thương nghiệp nắm giữ quá nửa huyết mạch kinh tế cả nước, chuyện đúng là hào sảng.
cũng là sự thật, mạng của quả thực đáng giá, linh kiện cơ thể cũng .
Cái chân của mà chữa khỏi thì chút tiền đặt cọc tính là gì?
Giá tiền của những món trang sức đối với Mặc Thế Tước mà , chẳng qua chỉ là lông trâu, căn bản đáng nhắc tới.
Cô một nữa thấy may mắn vì ôm cái đùi vàng Vân Vô Song , mới thể thấy thế giới rộng lớn hơn, cũng thể tận hưởng cuộc sống .
Trước đây khi cô vùng vẫy đáy xã hội, cảm thấy nhân gian chẳng khác gì địa ngục.
Cô thậm chí cảm thấy từ khi sinh xứng đáng cuộc sống hồn, định sẵn sống , còn thê t.h.ả.m hơn trâu ngựa.
Mãi đến khi Vân Vô Song xuất hiện, mới kéo cô khỏi vũng bùn.
Vân Vô Song chính là cha tái sinh của cô , là vị thần mà cô thề c.h.ế.t cũng theo mãi mãi.
"Thử , đây chính là thành ý của , nếu đủ, thể lập tức chuyển cho cô hai mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn Mặc thị." Mặc Thế Tước .
Bất kể là thứ gì, chỉ cần là thứ thể dùng tiền mua , tiêu bao nhiêu tiền cũng đáng.
Nợ ân tình còn khó trả hơn nợ tiền.
Hít!
Tô Ngọc Na hít sâu một lạnh, trong lòng thầm kinh hãi.
Tuy cô từng thấy việc lớn, cũng tài sản của Vân Vô Song ít hơn Mặc Thế Tước, nhưng chút do dự đưa hai mươi phần trăm cổ phần của tập đoàn Mặc thị cho một ngoài, khiến cô cảm thấy chấn động.
Vân Vô Song còn cho cái gì, dám đưa hai mươi phần trăm cổ phần tập đoàn Mặc thị.
Đó chính là tập đoàn Mặc thị đấy!
Chỉ hai mươi phần trăm cổ phần , mấy cái tập đoàn Hứa thị cũng sánh bằng.
Hứa Cảnh Đình còn đưa một chút tiền cỏn con để đuổi khéo Vân Vô Song, cũng xem, đầy tranh dâng tiền cho Vân Vô Song, ai thèm khát ba cọc ba đồng của nhà họ Hứa chứ.