Một đàn ông trẻ tuổi mặc âu phục màu xám xuất hiện, khuôn mặt đ.á.n.h bầm dập sưng vù, còn hình dạng ban đầu nữa.
Thoạt , Hứa Cảnh Đình suýt chút nữa dọa sợ.
"Cậu là ai? Đi nhầm phòng !" Hứa Cảnh Đình buột miệng hỏi theo bản năng.
Người đàn ông trẻ tuổi mặt mày bầm dập mếu máo, giọng mang theo tiếng nức nở, năng rõ ràng.
"Là đây, Hứa tổng." Cậu chính là Hứa Cảnh Đình phái tìm của Lôi bang bàn chuyện.
Vốn dĩ nhờ của Lôi bang dạy dỗ Vân Vô Song một trận.
Vân Vô Song dạy dỗ, ngược dạy dỗ một trận, giờ thì ngoan .
"Cậu..." Hứa Cảnh Đình dám tin, vội vàng kéo phòng bao, cẩn thận bên ngoài.
Thấy bên ngoài khả nghi, mới đóng cửa phòng bao, nhíu mày hỏi: "Sao đ.á.n.h thành thế ? Ai đánh? Cậu đắc tội ai?"
"Tôi bảo tìm của Lôi bang bàn chuyện ? Cậu ? Tôi bảo việc thì liên lạc qua điện thoại , trực tiếp đến đây?"
Một loạt câu hỏi khiến đàn ông trẻ tuổi chóng mặt hoa mắt.
Cậu đ.á.n.h thê thảm, bây giờ đầu óc vẫn còn ong ong.
Người đàn ông trẻ tuổi đau đầu sờ sờ khuôn mặt sưng vù, lập tức đau đến hít hà một khí lạnh.
Đau thật đấy!
Bọn họ tay đúng là tàn nhẫn!
Suýt chút nữa đ.á.n.h c.h.ế.t , lúc đ.á.n.h bọn họ còn nghiến răng nghiến lợi, làm như là kẻ thù g.i.ế.c cha của bọn họ .
"Nói!" Hứa Cảnh Đình nhíu mày vui, lệnh.
Người đàn ông trẻ tuổi mặt mày bầm dập mở miệng : "Tôi tìm của Lôi bang bàn , kết quả đ.á.n.h một trận, ngài xem đ.á.n.h thành cái dạng gì đây."
"Bọn họ Vân Vô Song là vô tội, quy tắc bang của bọn họ là tay với vô tội, cố ý họ vi phạm quy tắc bang, liền đ.á.n.h một trận tơi bời, bọn họ hung tàn quá ."
"Nếu chạy nhanh, đ.á.n.h c.h.ế.t , Hứa tổng... làm hỏng việc , là thực sự hết cách ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ly-hon-xong-dai-lao-toan-cau-quy-goi-hoan-nghenh-van-vo-song-mac-the-tuoc/chuong-277-hua-tong-bon-ho-hung-tan-qua-di.html.]
Cậu lôi cái xác điện thoại vỡ nát từ trong túi .
"Tôi cũng gọi điện cho ngài, là bọn họ quá đáng lắm, đ.á.n.h còn hả giận, còn đặc biệt mua cái búa, đập nát điện thoại của , lắp cũng lắp ."
Cậu càng càng tủi , tiếng trong giọng càng thêm nồng đậm.
Sao xui xẻo thế chứ!
Hứa Cảnh Đình nơm nớp lo sợ kể , trong lòng sợ hãi một trận.
May mà lúc đó cân nhắc bản tiện đích mặt làm việc , nên giao cho làm.
Nếu , đ.á.n.h bầm dập sưng vù, kết cục thê t.h.ả.m như bây giờ chính là .
"Thù lao hứa với , trả gấp ba, ngoài tiền t.h.u.ố.c men và tiền mua điện thoại của , thanh toán hết." Hứa Cảnh Đình sắc mặt lạnh lùng .
Người đàn ông trẻ tuổi mặt mày bầm dập, thấy lời , lập tức tươi roi rói.
Cậu quá vui vẻ, cẩn thận động đến vết thương, đau đến mức hít hà một khí lạnh, mặt mày méo xệch.
Trận đòn thảm, nhưng cũng đáng giá.
Dù Hứa Cảnh Đình tay hào phóng, cũng thương đến gân cốt, đối với lời.
"Cảm ơn Hứa tổng, còn việc như , ngài cứ gọi giúp ngài làm." Người đàn ông trẻ tuổi hì hì.
"Đợi dưỡng thương xong ." Hứa Cảnh Đình lạnh mặt .
"Vâng." Người đàn ông trẻ tuổi khúm núm , "Vậy nhé?"
"Ừ." Hứa Cảnh Đình tiễn khỏi phòng bao xong, sắc mặt càng thêm âm trầm.
Lôi bang chịu nhận đơn thì thôi, thế mà còn dám đ.á.n.h của thương, nể mặt chút nào.
Hắn bực bội uống ực mấy ngụm rượu, cũng định từ bỏ như .
Lôi bang chịu tay, còn Hồng bang và Hàn bang ?
Có tiền mua tiên cũng , tin ai cũng thanh cao như , tiền cũng kiếm.