"Hứa , đến bệnh viện , chi bằng khám khoa não, kiểm tra cái não của ." Vân Vô Song cạn lời liếc xéo một cái.
"Rõ ràng là cô âm hồn bất tán, còn dám mắng não bệnh!" Hứa Cảnh Đình đen mặt.
"Anh vốn dĩ não bệnh mà. Bệnh viện là do nhà mở ? Tôi đến bệnh viện?" Vân Vô Song hỏi ngược .
"Trừ khi cô thể chứng minh cô đến bệnh viện khám bệnh, nếu cô chính là đang theo dõi ." Hứa Cảnh Đình lạnh lùng .
Vân Vô Song chọc : "Dựa cái gì chứng minh cho xem? Anh là cái thá gì? Đã nghi ngờ là kẻ bám đuôi, mời đưa bằng chứng, nếu kiện tội phỉ báng."
Cô là oan uổng, tại tự chứng minh với kẻ oan uổng ?
Sau tùy tiện một nào đó oan uổng cô, chẳng lẽ cô đều rảnh rỗi tự chứng minh một ?
Vân Vô Song hiện tại thời gian rảnh rỗi chơi đùa với bọn họ.
"..." Hứa Cảnh Đình cô chặn họng đến mức nên lời.
Hắn cho rằng Vân Vô Song đang cãi chày cãi cối, nhưng cũng thực sự đưa bằng chứng.
Hứa Cảnh Đình nín nhịn nửa ngày mới : "Cô là kẻ bám đuôi, là cô chứng minh kẻ bám đuôi chứ!"
"Mời đưa bằng chứng là kẻ bám đuôi." Vân Vô Song chìa tay về phía .
Diệp Oản Oản giọng yếu ớt : "Chị Vô Song, chị đừng ép Đình ca ca như , là Đình ca ca làm chị khó xử nên mới chọn báo cảnh sát, yêu cầu bệnh viện trích xuất camera."
Cô cố ý để lộ mu bàn tay bỏng, cô cố tình làm cho vết thương nghiêm trọng hơn một chút, chính là để Hứa Cảnh Đình càng thêm chán ghét Vân Vô Song.
Hứa Cảnh Đình cúi mắt xuống liền thấy vết thương bỏng tróc da của cô , đau lòng nhíu chặt mày.
Hắn nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Diệp Oản Oản, giơ lên cho Vân Vô Song xem.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/ly-hon-xong-dai-lao-toan-cau-quy-goi-hoan-nghenh-van-vo-song-mac-the-tuoc/chuong-263-co-muon-chet-toi-thanh-toan-cho-co.html.]
"Cô xem chuyện cô làm ! Vết thương của Oản Oản đều tróc da , tay của cô quý giá hơn cô nhiều, cô đàn piano, kéo đàn cello, cô..."
Không đợi Hứa Cảnh Đình xong, giọng mất kiên nhẫn của Vân Vô Song cắt ngang.
"Tôi mặc kệ cô đàn cái gì, cô đàn gảy tai trâu cũng chẳng liên quan đến . Anh báo cảnh sát trích xuất camera thì phiền nhanh lên chút, đang vội." Vân Vô Song giọng lạnh tanh .
Hứa Cảnh Đình cảm thấy cô cực kỳ ngang ngược, tức đến mức gân xanh trán nổi lên.
"Được!" Hứa Cảnh Đình nghiến răng, rít qua kẽ răng vài chữ, "Cô c.h.ế.t, thành cho cô!"
"Đình ca ca~ Thôi bỏ , đừng báo cảnh sát cũng đừng trích xuất camera, làm thế sẽ hủy hoại chị Vô Song mất." Diệp Oản Oản nhẹ giọng khuyên can.
Chuyện xảy ở Học viện Múa hôm qua, camera căn bản .
Bởi vì camera khu vực đó đều hỏng, cô rõ điểm nên mới cố tình tính kế Vân Vô Song.
Còn việc Vân Vô Song xuất hiện ở bệnh viện, chắc chắn là lén lút theo dõi bọn họ.
Vân Vô Song thích Hứa Cảnh Đình như , ba năm qua ở nhà họ Hứa chịu thương chịu khó, thể dễ dàng từ bỏ Hứa Cảnh Đình.
Cô yêu mà , tâm lý sẽ trở nên vặn vẹo biến thái, theo dõi bọn họ cũng là chuyện bình thường, tất cả đều do sự đố kỵ của cô.
Vân Vô Song càng tỏ quan tâm Hứa Cảnh Đình, càng chứng tỏ cô càng để tâm.
Cô chỉ tỏ quan tâm, mới thể lờ cú đả kích nặng nề rằng Hứa Cảnh Đình yêu cô, trong lòng mới dễ chịu hơn chút.
"Đến lúc camera chứng minh kẻ bám đuôi, các định bồi thường phí tổn thất tinh thần cho thế nào?" Vân Vô Song hỏi.
"Em thể xin chị Vô Song..." Diệp Oản Oản nhẹ giọng .
"Đừng đền mấy thứ vô dụng đó." Vân Vô Song khinh thường cô .
"Thế , nếu các oan uổng , thì các bồi thường sương sương cho năm triệu là ."