Cảnh sát trung niên dẫn đầu, cầm s.ú.n.g lục, đôi mắt sắc như chim ưng Từ Nhã: “Không nhúc nhích, chúng là cảnh sát! Cô bao vây, bỏ cuộc kháng cự, hợp tác với công việc của chúng .”
Sắc mặt Từ Nhã lập tức trắng bệch, cô thể tin xung quanh.
Mấy cô thuê đến bắt cóc Cố Thanh đều cảnh sát khống chế, bây giờ chỉ còn cô và Trần Lão Tam bên cạnh.
Máu cánh tay ngừng chảy xuống, vết thương truyền đến cảm giác nóng rát và đau nhức thể chịu đựng nổi, như vô con d.a.o nhỏ đang khuấy động ở đó.
Cơ thể cô tự chủ run rẩy, ôm cánh tay lùi hai bước.
Quá đỗi kinh ngạc và hoảng loạn, khiến thở cũng trở nên gấp gáp.
Từ Nhã những cảnh sát xông từ bốn phía, trừng lớn mắt, trong mắt tràn đầy kinh ngạc và thể tin .
Cô chôn chân tại chỗ như sét đánh, thể chấp nhận thực tế mắt.
“Làm thể? Làm thể?” Cô lẩm bẩm, giọng tràn đầy sự cam lòng.
Sao cảnh sát?
Sao cảnh sát xuất hiện ở đây?
Rốt cuộc là ai báo cảnh sát?
Từ Nhã cố gắng tìm kiếm sự thật trong đầu.
Lục Cảnh Viêm sớm sát thủ cô sắp xếp khống chế, thể nào là báo cảnh sát.
Cố Thanh càng cơ hội, điện thoại của cô Trần Lão Tam tịch thu khi đ.á.n.h ngất.
lúc Từ Nhã đang chìm trong sự nghi ngờ sâu sắc, thấy Trần Lão Tam đến lưng Cố Thanh, nhanh chóng cởi trói cho cô.
Hành động của khiến Từ Nhã c.h.ế.t lặng tại chỗ.
Trần Lão Tam là kẻ giúp sức cô thuê với giá cao, lúc đó đồng ý , chắc chắn sẽ giúp cô .
bây giờ…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/luc-thieu-vo-anh-la-bac-si-thien-tai-luc-canh-viem-co-thanh-dryg/chuong-194-chong-cu.html.]
Từ Nhã thể chấp nhận trở mặt đột ngột, đôi mắt tròn xoe tức giận trừng : “Mày Cố Thanh mua chuộc ?”
Trần Lão Tam nhếch khóe môi, giọng điệu côn đồ: “Xin nha, cô Từ. Tôi đây, chỉ tiền.”
“Mày!” Từ Nhã tức đến lắp.
Cố Thanh vứt sợi dây trói tay xuống, cô : “Từ Nhã, cô nghĩ rằng kế hoạch của là hảo ?”
Cô khẽ khẩy, chậm rãi : “Thực , mỗi bước của cô, đều trong tầm kiểm soát của và Cảnh Viêm. Cô , mạng của và Cảnh Viêm ?”
“Bây giờ tiếc thông báo cho cô , chỉ sẽ c.h.ế.t, mà Cảnh Viêm cũng sẽ . Hai chúng sẽ sống , ân ái trọn đời.”
Nói đến đây, Cố Thanh cố ý dừng hai giây, ngẩng cằm, ánh mắt sắc như kiếm b.ắ.n về phía cô : “Còn cô, thiên kim hào môn Bắc Thành, trong một đêm mua chuộc g.i.ế.c , cuối cùng trở thành tù nhân, tù cả đời. Đây chính là kết cục của cô, kết cục vẻ đáng để bàn luận ?”
Nghe cô chậm rãi kể kế hoạch thất bại, kết cục của t.h.ả.m hại đến mức nào.
Mắt Từ Nhã phủ đầy tơ máu, đến tận bây giờ, vẫn tin kế hoạch cô tỉ mỉ thiết kế phá vỡ như .
sự thật là như thế.
Tất cả kế hoạch của cô đều Cố Thanh thấu, cô giống như một con hề, Cố Thanh đùa bỡn.
Lẽ nào cô nhận thua ?
Không!
Tuyệt đối !
Cô rửa sạch tội danh!
Khóe miệng Từ Nhã nhếch lên một nụ thoáng qua, nụ đó vô cùng dữ tợn và bệnh hoạn.
Cố Thanh thông minh đến mấy, chắc chắn cũng nghĩ rằng cô còn hậu chiêu.
Cô đột nhiên chỉ Trần Lão Tam, gào thét điên cuồng: “Trần Lão Tam! Tại , tại mày bắt cóc Cố Thanh?”
Cô về phía Cố Thanh: “Cố Thanh, là Cố Nhược với , cô Trần Lão Tam bắt cóc. Tôi đến để cứu cô, để g.i.ế.c cô! Vừa nãy định dùng d.a.o cắt dây thừng, cởi trói cho cô. Cố Thanh, là cô hiểu lầm !”
“Tôi căn bản hề mua chuộc g.i.ế.c , cô bằng chứng, thể chỉ bằng một câu mà vu oan cho . Tôi thật sự là đến cứu cô, nếu tin cô hỏi Cố Nhược!”