Kiều Dưỡng - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-03-24 14:37:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lương Y Đồng tất nhiên từ hôn chuyện nhỏ. Nếu đến nỗi từ hôn, thì dù Phó Minh Trác gánh hết trách nhiệm, thanh danh của biểu tỷ vẫn sẽ hao tổn, định việc hôn nhân nữa cũng sẽ khó, đến mức vạn bất đắc dĩ thì cuộc hôn nhân căn bản thể bỏ.

“Sao tỷ hài lòng?”

Lục Cầm tự nhéo má, : “Huynh là biểu ca của , gì cũng hiểu về . Muội xem, chúng mới đính hôn ba tháng, chỉ gặp hai . Lần đầu tiên thèm để ý tới , lúc đó cũng chỉ nghĩ là tâm tình , nhưng hôm nay như nữa. Trước khi đính hôn như , dựa cái gì đính hôn xong liền sắc mặt của chứ? Nếu ngoài thì đập một trận .”

Vì uống rượu nên má nàng đỏ lên, ngữ khí cũng chậm rì rì, rõ ràng là đang say.

Lương Y Đồng cũng coi mấy lời nàng lúc say là thật lòng.

Nhìn thái độ của biểu tỷ khi nhắc tới Phó Minh Trác, Lương Y Đồng liền hiểu, chỉ sợ quan hệ của bọn họ đây cực kỳ . Thấy Phó Minh Trác cũng thẳng là hài lòng với việc hôn nhân , Lương Y Đồng thở phào nhẹ nhõm, cho dù Phó Minh Trác chút đáng tin cậy, nhưng nhân phẩm của tồi, nếu đính hôn, hai họ vẫn nên thành .

Lương Y Đồng kiên nhẫn phân tích: “Cũng thể là do tâm tình của lúc đó thôi, mới hai mà, tỷ đừng nghĩ nhiều.”

Lục Cẩm : “Lúc dù tâm tình cũng giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên , chắc chắn là do chuyện hôn nhân.”

Lương Y Đồng khuyên nhủ: “Chưa chắc mà, cảm thấy với tính tình đó của , nếu thực sự thành thì nhất định sẽ từ chối từ đầu, chờ đến lúc phụ mẫu quyết định xong mới giận ch.ó đ.á.n.h mèo lên tỷ . Chờ hai gặp , cùng lắm thì tỷ hỏi, nếu hài lòng thì hai thương lượng xem ?”

Lục Cẩm cảm thấy đây cũng là một cách, liền : “Được , đến lúc đó hỏi thử.”

Kỳ thật nàng là vì uống rượu nên cảm xúc mới phóng đại, nếu uống thì cũng trực tiếp đến đây kể khổ. Nàng xong liền ngáp một cái, lười biếng dựa đầu giường. Bộ dáng lười nhác khiến Lương Y Đồng chút buồn , thực sự là tướng phu thê với Phó Minh Trác.

Lương Y Đồng cong cong môi, để nha cởi giày cho Lục Cẩm, dứt khoát để nàng ngủ ở đây.

Ngày hôm tỉnh , Lục Cẩm phát hiện nàng chỉ vì Phó Minh Trác mà chạy tới tố khổ với biểu , còn cái gì mà từ hôn. Cho dù nàng thật sự từ hôn, phụ mẫu ở đó, thể để nàng tùy ý làm bậy?

Lục Cẩm đỏ mặt, mặc y phục xong liền trốn , tính toán chờ mấy ngày , khi biểu quên chuyện mới tới tìm nàng chơi.

Lương Y Đồng ở Minh Thọ đường ba ngày, ngày nào biểu tỷ cũng sẽ tới chuyện, thấy nàng hai ngày liền tới, Lương Y Đồng chút mất kiên nhẫn, khi may xong giá y liền tới chỗ biểu tỷ.

Khi nàng đến, Lục Cẩm đang lười biếng dựa ghế, để nha thoại bản cho , vô cùng thảnh thơi, nào còn bộ dáng phiền lòng vì Phó Minh Trác?

Nhìn thấy nàng, Lục Cẩm trợn tròn mắt, lông mi như cây quạt nhỏ, vô cùng đáng yêu, khuôn mặt cũng dần đỏ lên.

Lương Y Đồng quen Lục Cẩm nửa năm, vẫn là đầu thấy biểu tỷ đỏ mặt, khi đoán lý do thì trong lòng nàng chút buồn .

Bởi vì trọng sinh, Lương Y Đồng liền tự giác nghĩ lớn hơn Lục Cẩm hai tuổi. Cho dù gọi Lục Cẩm là biểu tỷ, kỳ thật trong lòng chỉ coi nàng là một tiểu cô nương cập kê nên cũng bụng chê nàng, nhắc tới Phó Minh Trác, : “Biểu tỷ nhàn nhã thật đấy, nếu tỷ việc gì thì bồi dạo trong phủ một chút , , còn từng nghiêm túc dạo quanh Võ Hưng Hầu phủ nào.”

Nửa năm , nàng chỉ tới Võ Hưng Hầu phủ năm , mỗi đều thẳng đến Minh Thọ đường, cùng lắm thì tới chỗ biểu tỷ thêm một chút, ngay cả hậu hoa viên cũng từng qua, Lục Cẩm liền đưa nàng ngắm hoa sen.

Lúc hoa sen còn tàn, nở vô cùng mắt, từng đóa hoa đua khoe sắc, làm cho tâm tình thoải mái.

Hai chuyện phiếm vài câu, đều chỉ xoay quanh hôn sự của Lương Y Đồng. Lục Cẩm hỏi nàng sắp xuất giá , khẩn trương , Lương Y Đồng tất nhiên là khẩn trương. Nàng ở Dự Vương phủ vui, cho dù của Võ Hưng Hầu phủ đối xử với nàng thì đến khi đêm khuya, nàng vẫn sẽ nhớ Vương gia.

Cho dù bọn họ chỉ mới tách năm sáu ngày, Lương Y Đồng cũng chút quen. Nàng chỉ bắt đầu nhớ việc mài mực cho hàng ngày, thậm chí còn nhớ phiền nàng ồn ào, Lương Y Đồng chút mong ngày thành hôn đến nhanh một chút, cho nên thật sự là gì để khẩn trương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/kieu-duong/chuong-208.html.]

Biết là gần đây bận việc diệt trừ đồng đảng của Hoài Vương, Lương Y Đồng cũng dám thư cho , chỉ lặng yên trông mong ngày tháng thể trôi qua thật mau.

Chương 209

Khi nàng may giá y xong, đôi mắt của Lục Cẩm liền sáng lên, : “Đi , nếu may xong thì mặc thử một chút, để xem xem biểu mặc giá y sẽ như thế nào.”

Giá y chỉ thôi vô cùng , Lục Cẩm đều tưởng tượng nổi biểu mặc giá y sẽ còn đến mức nào. Nàng cho mắt, liền thúc giục biểu trở Minh Thọ đường.

Lương Y Đồng thúc giục đến nỗi trong lòng giật giật. Kỳ thật khi may xong giá y thì đúng là nên thử một chút, nếu thích hợp thì còn thời gian để sửa .

Lương Y Đồng theo Lục Cẩm trở về chỗ ở của . Giá y thêu một ngàn viên chân trâu, chỉ mới cầm nặng. Lương Y Đồng nha cùng Lục Cẩm giúp đỡ, chờ đến khi mặc xong, mấy bên cạnh đều ngây ngẩn.

Hiện giờ ngũ quan của nàng bớt sự ngây ngô, cho dù trang điểm thì vẫn xinh đến mức làm động tâm. Khi mặc giá y, khuôn mặt nhỏ vốn xinh thêm phần kiều mị, trong lúc nhất thời, cả gian như nở rộ hoa hải đường, quyến rũ đến mức tả hết.

Lục Cẩm lẩm bẩm : “Ngày thường biểu , mặc giá y mà còn tuyệt mỹ hơn nữa, thật đúng là tiện nghi cho Vương gia.”

Lương Y Đồng liếc nàng một cái, nàng lúc mới hồn.

Lục Cẩm duỗi tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ của Lương Y Đồng, hì hì : “Được , tiện nghi cho Vương gia, tiện nghi cho . Ôi, mặt mềm quá , thực sự làm buông tay, eo nhỏ sờ cũng thích.”

Lục Cẩm sờ vòng eo mảnh khảnh của nàng, Lương Y Đồng sợ ngứa, né tránh. Hai náo loạn một hồi, Lương Y Đồng mới cởi giá y .

Dự Vương tuy bận, nhưng vẫn chú ý tới tin tức bên , khi nàng thử giá y thì trong lòng liền dâng lên một cảm giác kỳ quái, nỗi nhớ nàng cũng tăng đến cực điểm.

Bởi vì còn việc xử lý, mới kiên nhẫn một chút, đến khi đêm khuya tĩnh lặng, chút khống chế cảm xúc kích động trong lòng, chờ muộn hơn một chút, đoán rằng lão phu nhân ngủ say, liền vận công về phía Võ Hưng Hầu phủ.

Hộ vệ của Võ Hưng Hầu phủ tính là nhiều, phòng cũng như Vương phủ. Hắn sợ Lương Y Đồng xảy chuyện nên xếp một đội hộ vệ của , trong phủ mới tính là an . Khi đây, cố ý tránh hộ vệ của Võ Hưng Hầu phủ, cần tránh hộ vệ của . Thấy tới, mấy hộ vệ tất nhiên gì, Dự Vương thuận lợi mà tới chỗ Lương Y Đồng.

Khi tới, tiểu cô nương ngủ . Hắn giường của nàng, đành lòng quấy rầy, vì thời gian còn nhiều, tính cùng nàng ngủ một lát, ai ngờ mới xuống bên cạnh nàng liền thấy lông mi của tiểu cô nương run rẩy, mơ mơ màng màng mà gọi một tiếng, “Vương gia?”

“Ừm, là .”

Thấy quả nhiên là , Lương Y Đồng lập tức thanh tỉnh. Đã nhiều ngày trôi qua, nàng vẫn quen việc ngủ bên cạnh, lúc thấy tới, nàng căn bản thấy , mà ngược cực kỳ kinh hỷ, trong mắt cũng tràn đầy vui mừng.

Dự Vương vốn đang nhớ nàng, thấy kinh hỷ trong mắt nàng thì đáy lòng mềm , cúi đầu hôn môi nàng, hỏi một câu, “Nhớ ?”

Lương Y Đồng gật đầu. Không rời xa thì tư vị biệt ly, chỉ mới tách mấy ngày nàng nhớ . Ngày thường khi hôn nàng, nàng ít nhiều sẽ chút thẹn thùng, hôm nay hề né tránh, nàng thậm chí còn duỗi tay ôm eo , khuôn mặt nhỏ cọ cọ lên lồng n.g.ự.c , mật : “Sao bây giờ Vương gia mới tới thăm ?”

Thanh âm nàng mềm mại, còn mang theo ý làm nũng. Dự Vương đoán nàng sẽ chủ động như , cánh tay khỏi siết chặt, ấn tiểu cô nương trong lòng, thấp giọng : “Là , nên tới đây sớm hơn.”

Hắn là đầu ôn nhu như , thậm chí còn nhận sai với nàng, trong lòng Lương Y Đồng chút ngọt. Nàng cũng trách , lời của chỉ làm nàng càng thêm nhớ . Rõ ràng là ở ngay mắt, Lương Y Đồng vẫn nhớ đến hoảng, khi ôm nàng, nàng cũng nép gần .

Nửa năm trôi qua, tiểu cô nương trong lòng chỉ cao hơn chút, dáng cũng lả lướt hấp dẫn, chỉ ôm nàng như thôi, Dự Vương cũng thể cảm nhận sự mềm mại ngực.

Đôi mắt đục , nhịn mà cúi đầu hôn lên môi nàng. Nửa năm , thường xuyên hôn nàng, mỗi cũng chỉ đơn thuần mà hôn thôi, tay bao giờ làm xằng làm bậy, nhưng hôm nay

Khi nhận thấy chút an phận, Lương Y Đồng liền lặng lẽ đỏ mặt, nàng duỗi tay đẩy một chút nhưng . Tay mang theo cỗ nóng rực, cơ hồ là thiêu đốt nàng, Lương Y Đồng hổ đến mức mắt cũng dám mở.

Loading...