Chỉ tiểu nữ nhi là thông tuệ hơn , ba tuổi thuộc nhiều thơ, tính cách cũng giống với bà nhất, chỉ tiếc là năm sáu tuổi lạc. Lão phu nhân nhớ tới nữ nhi, cả đều chút khó chịu.
Bà nhắm mắt , miễn cưỡng áp chế bi thương trong lòng, dặn dò Lục Hành vài câu, đó mệnh cho nha gọi phụ mẫu cùng trưởng, tẩu tẩu của Lục Hành tới.
Sau khi đến đông đủ, lão phu nhân liền ý nghĩ trong lòng. Thấy tổ mẫu nuôi Trăn Trăn danh nghĩa của , trưởng của Lục Hành, Lục Quân, giật một cái.
Lão phu nhân : “Ta chuyện ủy khuất phu thê hai con, vô duyên vô cớ để Quân Nhi mang tiếng nuôi con riêng, nếu thật sự còn biện pháp thì cũng sẽ yêu cầu như . Hài t.ử dù cũng là cốt nhục của Hành Nhi, thể để lưu lạc bên ngoài. Hành Nhi là phò mã, nếu trắng trợn nuôi thằng bé gối Hành Nhi, khác gì tát mặt Công chúa.”
Càng , thanh âm của bà càng yếu .
Lục Quân vô cùng hiếu thuận, thì vội vàng : “Tôn nhi hiểu nặng nhẹ, hài t.ử xác thật là nên nuôi gối Hành Nhi. Bọn con cũng gì ủy khuất, tổ mẫu vạn đừng vì chuyện mà lo lắng, nuôi thằng bé danh nghĩa của con là , con ý kiến gì.”
Đôi mắt của thê t.ử Lục Quân giật giật, chẳng qua là nhiều thêm một hài t.ử của thất mà thôi, kỳ thật nàng cũng quá để ý. Biết lão phu nhân nhất định sẽ bồi thường, lúc cũng vội vàng tỏ thái độ, “ , tổ mẫu đừng vì chuyện mà hao tâm tổn sức, bọn con ý kiến.”
Lão phu nhân vui mừng, dừng một chút mới : “Ta chuyện ủy khuất cho các con, chỉ cần nhận hài t.ử đó danh nghĩa là , cần các con nuôi nấng. Về để tới Minh Xuân đường, tức phụ của Lão Đại, con bằng lòng nuôi thằng bé ?”
Minh Xuân đường là chỗ ở của mẫu Lục Hành, là nuôi nấng, nhưng kỳ thật hạ nhân chăm sóc, chẳng qua là tiện để tiểu gia hỏa ở chỗ Lục Quân mới đẩy sang bên .
Đại phu nhân tất nhiên dám ý kiến. Hài t.ử là của Lục Hành, bà vốn yêu thương , lúc vội vàng đồng ý.
Lão phu nhân : “Việc liên quan đến bộ Hầu phủ, cũng là chuyện thể diện của Hoàng thất. Việc hôm nay chỉ mấy chúng , tuyệt đối Trăn Trăn là hài t.ử của Hành Nhi, các con nhớ kỹ ?”
Bà ở trong phủ luôn uy nghiêm, hiện giờ lên tiếng, tất nhiên là ai dám phản bác.
Sợ Lục Quân cùng tức phụ của oán giận, lão phu nhân : “Trên danh nghĩa của mười mấy cửa hàng, nguyên bản định chờ đến khi quy thiên sẽ chia cho các con mấy cái. Hành Nhi vốn chia cho ba cái, phần của nó sẽ chuyển cho Quân Nhi, coi như bồi thường cho các con.”
Lục Quân vội vàng : “Huynh giúp đỡ là chuyện nên làm, tổ mẫu lời làm chi? Chỉ là nhận nuôi danh nghĩa, cũng gì ảnh hưởng tới con.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/kieu-duong/chuong-197.html.]
Thê t.ử của Lục Quân ở lưng nhéo một chút, hiển nhiên từ chối quá nhiều, nếu sẽ chẳng gì.
Lão phu nhân tuy thấy động tác nhỏ , nhưng cũng hiểu rõ chỉ thể đưa cửa hàng thì tức phụ của Lục Quân mới thể vui vẻ, liền : “Con chớ chối từ, cho các con thì về chính là của các con, Hành Nhi cảm kích các con còn kịp, tuyệt đối sẽ nhiều lời.”
Lục Hành vội vàng tỏ thái độ, “Đại ca cùng Đại tẩu cứ việc nhận lấy. Hai nguyện ý nhận Trăn Trăn, vô cùng cảm kích, đại ân của hai , đời đều ghi nhớ trong lòng.”
Lục Quân tuy nhận, nhưng vì thê t.ử gây áp lực, cũng đành gật đầu.
Lão phu nhân : “Chuyện cứ quyết định như . Hiện giờ hài t.ử đang ở Dự Vương phủ, để Lão Đại cùng Quân Nhi tới đón về . Dự Vương ơn cứu mạng thằng bé, các con tới đó đừng thất lễ.”
Lục phụ cùng Lục Quân cung kính đồng ý.
…
Lục phụ cùng Lục Quân cùng tới Dự Vương phủ, còn mang theo một phần lễ vật.
Khi bọn họ đến, Dự Vương cũng ở trong phủ, trực tiếp kêu gã sai vặt đưa bọn họ tới Trúc Du đường. Lúc , Trăn Trăn cũng ở Trúc Du đường, Lương Y Đồng đang dạy chữ. Khi gã sai vặt tới thông báo, Lương Y Đồng liền bọn họ tới đón Trăn Trăn hồi phủ.
Tối hôm qua Lương Y Đồng với Trăn Trăn về việc , bọn họ sinh phụ mẫu, còn phụ mẫu của tiểu gia hỏa nhanh sẽ tới đón, về tiểu gia hỏa chỉ phụ mẫu, nếu nguyện ý thì thể tiếp tục gọi bọn họ là phụ mẫu, khi nhớ bọn họ thì tới Vương phủ chơi.
Chuyện đối với Trăn Trăn tất nhiên là dễ tiếp thu hơn nhiều. Hài t.ử kỳ thật dễ dỗ, thêm phụ mẫu, trong mắt Trăn Trăn thêm tia chờ mong, mà mẫu còn cả tổ phụ, tổ mẫu, thúc thúc gì đó, chỉ cảm thấy náo nhiệt.
Nghe gã sai vặt của Võ Hưng Hầu phủ tới, Trăn Trăn khỏi chút khẩn trương, vội vàng hỏi Lương Y Đồng, “Mẫu , là phụ và mẫu khác của con đến ?”
Lương Y Đồng : “ , Trăn Trăn mong thấy họ ?”
Trăn Trăn gật đầu thật mạnh, đôi mắt cũng sáng lấp lánh.