Hai ngày , tú nương may xong bộ y phục đầu tiên cho Lương Y Đồng, lập tức đem tới Thanh U đường.
Lúc Lương Y Đồng thấy y phục thì chút bất đắc dĩ. Y phục dùng gấm hoa thượng đẳng, chế tác cũng cực kỳ tinh xảo, nào giống y phục của nha ? Nghĩ đến thái độ của Dự Vương khi nàng đến cảm tạ, Lương Y Đồng cũng dám quấy rầy.
Y phục nàng cũng thật sự nên mang giặt , lập tức đổi bộ đồ mới, dự định khi đổi bạc thì mua một chút vải vóc tự tay may y phục cho Vương gia.
…
Hôm là lúc Ngọc Cầm nghỉ, ngày hôm đó trời nắng, khi giúp Vương gia mài mực xong thì Lương Y Đồng tìm Tiêu Lĩnh.
Trước đó Tiêu Lĩnh yêu cầu gì thì trực tiếp tới tìm , Lương Y Đồng đến hỏi xem thể xuất phủ một chuyến , nếu như thể thì nàng cùng nha ngoài mua chút đồ vật.
Tiêu Lĩnh tất nhiên sẽ cấm nàng ngoài, chỉ sợ nàng ở bên ngoài an : “Ta để hai hộ vệ theo hai .”
Lương Y Đồng cự tuyệt. Nàng tìm Ngọc Cầm mượn một cái mũ che mặt, khi hai tới cổng mới phát hiện Tiêu Lĩnh chuẩn xe ngựa cho bọn họ, Lương Y Đồng cũng từ chối ý của , dẫn theo Ngọc Cầm lên xe.
Bây giờ nhất cử nhất động của Lương Y Đồng đều chú ý, tất nhiên sẽ tin tức nàng xuất phủ. Liễu Chi Mạn lập tức phái nha theo.
Lên xe bao lâu, thị vệ phát hiện một nha âm thầm theo đuôi, bọn họ trực tiếp kêu xa phu tăng tốc độ, cắt đuôi nọ.
Trong xe ngựa, Lương Y Đồng cùng Ngọc Cầm việc .
Hôm nay Ngọc Cầm xuất phủ là mua ít đồ, tháng ca ca nàng thành , Ngọc Cầm mới nhận bạc tháng , mua cho ca ca ít đồ, đợi đến ngày ca ca thành thì trực tiếp mang tới.
Lúc ở xe ngựa, Lương Y Đồng hỏi Ngọc Cầm chỗ nào tiệm cầm đồ.
Lúc Ngọc Cầm mới nàng cầm đồ. Trải qua hai ngày ở cùng , Ngọc Cầm tất nhiên cũng phát hiện tình cảnh của nàng quẫn bách, lúc nhập phủ đến một bộ đồ cũng mang, chỉ sợ cũng bạc. Ngọc Cầm cũng hỏi thăm thêm, một chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/kieu-duong/chuong-14.html.]
Xe ngựa dừng tiệm cầm đồ, Lương Y Đồng cùng Ngọc Cầm xuống xe. Thị vệ mặc dù hiếu kỳ nàng đến tiệm cầm đồ làm gì nhưng cũng nghĩ nhiều. Lương Y Đồng sảng khoái tiệm, đó lấy ngọc bội trong .
Ngọc bội là tổ mẫu cho nàng.
Lão thái thái tâm địa Bồ Tát, lúc còn sống thích Tống thị hà khắc với một tiểu hài t.ử vô tội, chỉ tiếc là bà bệnh liệt giường, tinh lực hạn, cho dù quản cũng hữu tâm vô lực.
Khối ngọc bội là thời khắc lão thái thái hấp hối, ở ngay mặt đưa cho Lương Y Đồng, còn để cho nàng năm ngàn lượng bạc, coi như của hồi môn, dù tiểu hài t.ử sinh mẫu, đích mẫu đối xử với nàng như , cuộc sống vô cùng gian khổ, lão thái thái thực sự thương nàng.
Năm lão thái thái qua đời, Lương Y Đồng chỉ mới tám tuổi, bạc tất nhiên là Tống thị lấy , chỉ còn khối ngọc bội . Sau khi Lương Y Đồng đeo lên thì trở nên quật cường lạ thường, sống c.h.ế.t như thế nào cũng nguyện ý tháo xuống nên mới giữ .
Lương Y Đồng thích khối ngọc bội , dường như mang theo nó liền thể nhớ tới lão thái thái hiền từ , Lương Y Đồng vuốt ve hai mới tháo ngọc bội xuống.
Khối ngọc bội làm từ phỉ thúy thượng đẳng, màu sắc vô cùng , thấy nàng lấy , chưởng quỹ tự tới bàn điều kiện với nàng. Chưởng quỹ giá mười lượng bạc, nâng lên hai mươi lượng, nhưng chỉ thể giữ nhiều nhất là sáu tháng, cũng đang khi dễ nàng nhỏ tuổi hiểu giá thị trường .
Lương Y Đồng hiểu rõ khối ngọc bội quý giá đến mức nào, nếu thật sự bán thì một trăm lượng bạc. Nàng giá ba mươi lượng, trong một năm nếu thể chuộc về thì ngọc bội thuộc về tiệm cầm đồ.
Thấy nàng sống c.h.ế.t đổi ý, chưởng quỹ bất đắc dĩ, “Cô nương hiểu , tiệm cầm đồ chỗ làm từ thiện. Ngọc bội của ngươi mang đến tiệm khác tuyệt đối ba mươi lượng, hơn mười lượng cũng . Thế , nhượng bộ một bước, hai mươi lượng ? Đây là giá cao nhất , nếu cô nương tin thì cứ việc nơi khác thử xem, nhưng nếu ngươi , chỉ thể trả nhiều nhất là mười lượng.”
Bộ dáng của ông hiền hậu, nhưng khi lên thì lộ chút khôn ranh.
Lương Y Đồng mấp máy môi.
Chưởng quỹ cho rằng nàng sẽ thỏa hiệp, ai ngờ tiểu cô nương : “Ta rõ giá trị của khối ngọc bội , nếu như đang thiếu tiền thì cũng sẽ mang tới tiệm cầm đồ. Ba mươi lượng, đồng ý thì lấy, thì mang về, tuyệt đối .”
Ngược là khiến ông nghẹn lời.