Lượng khách ở quán bar của Tô Nguyệt vốn dĩ hề ít. Anh giàu, ban nhạc mời đến biểu diễn cũng chút tiếng tăm ở địa phương. Trong quán bar nồng nặc khí nhạc mạnh, những dải ruy băng phun theo tiếng nhạc, bầu khí sôi động lập tức đốt cháy cả căn phòng.
Tô Nguyệt và đám bạn thường ở cái bàn trong góc. Tôi đến vài nên cũng nhẵn mặt với họ.
Ngày diễn hoạt động kỷ niệm, họ đến từ sớm, cũng giúp một tay trang trí hiện trường. Lúc mấy tán gẫu, hiểu họ chuyển sang về chuyện gia đình của Tô Nguyệt.
Họ bảo Tô Nguyệt là con thứ hai, đầu còn một trai.
"Anh trai trông giống , nhưng tính cách thì khác biệt."
"Cậu thì ham chơi lêu lổng, nhưng trai từ nhỏ là học bá, đại học môn nào cũng đạt điểm tối đa, giải thưởng nhận đến mỏi tay."
"Đáng nể nhất là mới nghiệp ba năm chen chân tầng lớp lãnh đạo công ty, thủ đoạn quyết đoán và cứng rắn, cấp ai phục, đúng là hình mẫu lý tưởng luôn."
"Này Tô Nguyệt, lát nữa trai cũng qua ủng hộ chứ?"
Tô Nguyệt liếc một cái, mỉm gật đầu.
nhận điều đó. Tôi đang thẩn thờ.
Nghe những lời mô tả , hiểu một nữa nhớ về Cố Đình Chiêu. Cố Đình Chiêu cũng như thế, từ nhỏ thành tích xuất sắc, tư duy rành mạch. Chớp mắt năm năm trôi qua, bây giờ chắc vị trí cao, sống cuộc đời mà mong .
Tôi uống nước họ trò chuyện câu câu mất. Không lâu , Tô Nguyệt nhận một cuộc điện thoại ngoài, lúc thì dẫn theo một đàn ông.
Người đàn ông đó vóc dáng cao, khí chất xuất chúng, dù là trong đám đông nhộn nhịp vẫn thể nhận ngay lập tức. Khoảnh khắc bước về phía , tim bỗng lỡ một nhịp.
Khoảng cách xa, rõ gương mặt cụ thể, chỉ thấy một cái bóng dáng mờ ảo.
dù chỉ là một cái bóng, cũng giống Cố Đình Chiêu đến lạ thường. Tim bỗng đập loạn nhịp, cưỡng ép bình tĩnh .
Làm thể là chứ? Chưa đến việc nơi cách thành phố của cả ngàn cây , chỉ riêng tính cách lạnh lùng ưa yên tĩnh của Cố Đình Chiêu thì tuyệt đối sẽ bao giờ xuất hiện ở những nơi như thế .
Tim còn kịp định thần thì đàn ông đến nơi.
Cả bàn đều dậy, cung kính chào hỏi .
"Chào Đình."
Anh nhàn nhạt đáp một tiếng, ánh mắt rơi . Khoảnh khắc bốn mắt chạm , trái tim suýt chút nữa thì nhảy khỏi lồng ngực.
là trùng hợp đến thế.
Thế giới rộng lớn như , thế mà gặp .
Bàn còn hai chỗ trống. Một chỗ ngay cạnh , chỗ ở phía đối diện chéo cánh. Cố Đình Chiêu kéo ghế , xuống vị trí cách xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/khong-con-khoang-cach/chuong-4.html.]
Mấy năm gặp, hình như gầy ít, khí chất càng thêm trầm . vẫn giống như , dù ở bất cứ , luôn tự nhiên trở thành tâm điểm của đám đông.
Bạn bè của Tô Nguyệt tỏ sùng bái , phiên mời rượu, còn bám lấy để thỉnh giáo đủ thứ vấn đề trong công việc. Anh lượt giải đáp thắc mắc, hỏi Tô Nguyệt một vài việc kinh doanh ở quán bar. Anh cầm ly rượu lắng , ngoại trừ cái đầu tiên đó, ánh mắt hề dừng thêm giây phút nào nữa.
Nhật Nguyệt
Điều khiến cho sự lúng túng của trở nên thật nực .
Cho đến khi Tô Nguyệt bảo uống nhiều rượu , định gọi cho mỗi một ly nước dưa hấu đá, Cố Đình Chiêu đột nhiên giơ tay ngăn .
"Con gái thì đừng gọi đồ đá."
"Nước dưa hấu tính hàn, đổi sang nước cam ."
Ở đây chỉ là con gái, đang đổi đồ uống cho . Đường ruột của , cứ mỗi uống đồ lạnh là đau bụng cả buổi trời. Đặc biệt là nước dưa hấu. vốn thèm ăn, cứ thích ăn dưa hấu đá giữa mùa hè, thấy như thế mới đúng chất ngày hè.
Lúc còn bên , Cố Đình Chiêu bắt đầu giám sát , kiên quyết cho chạm dưa hấu đá. Tôi thèm quá thì mua cả mười cân cam về, ép lấy nước đút cho uống.
Dứt khỏi dòng hồi ức, thấy xung quanh đều khen Cố Đình Chiêu thật lịch thiệp, quan tâm phụ nữ. Tôi chằm chằm ly nước cam mà nhân viên phục vụ mang lên, nhất thời nên cảm ơn .
Bất thình lình thấy gọi tên : "Chị Thư Ý, Đình đến cái là chị đột nhiên im lặng thế?"
"Ôi dào, Đình thì cao ngạo lạnh lùng thế thôi, chứ thực lắm."
"Chị Thư Ý đừng sợ nhé, đây trò chuyện cùng cho vui."
Tôi chỉ cảm thấy vô cùng gượng gạo, cũng mà cũng chẳng xong. Đành lấy cớ vệ sinh. Tôi ở trong đó lâu, lưng tựa cửa, cố gắng hít thở sâu để bình cảm xúc.
Khó khăn lắm mới bình tĩnh , bước ngoài thì thấy hai bạn của Tô Nguyệt đang bồn rửa mặt trò chuyện.
"Anh Đình đối xử với vị hôn thê thật đấy, nãy xe giúp lấy đồ, thấy ghế nhét đầy quà mua cho vị hôn thê."
"Nhắc mới nhớ, họ đính hôn cũng bốn năm , nhà họ Cố cứ giục suốt, chắc là sắp cưới nhỉ."
Hai họ trở về chỗ . Tôi cúi đầu mũi giày mà thẫn thờ.
Cũng đúng thôi, chia tay năm năm , vị hôn thê là chuyện bình thường, sắp kết hôn cũng là lẽ đương nhiên. Nghe ý họ thì chắc tìm một cô gái môn đăng hộ đối, như cũng .
Tôi chỗ nữa, gửi cho Tô Nguyệt một tin nhắn, lấy cớ cơ thể khỏe để về .
Gió đêm đầu thu thổi mặt, trong khí phảng phất hương hoa quế. Quãng đường cũng chỉ tầm một cây , bộ dọc bờ sông để về nhà. Gió mang theo nước của dòng sông lướt qua, thổi những sợi tóc bết mặt, cũng thổi bùng lên những nếp gấp trong lòng.
Tôi mang theo muôn vàn tâm sự, xuyên qua những con phố quen thuộc, đến chân tòa nhà chung cư. Đang định lên lầu thì một chiếc xe màu đen dừng mặt .
Cửa xe mở , Cố Đình Chiêu với đôi chân dài bước xuống xe.
Tôi hiểu tại đột ngột xuất hiện ở đây. Như thể thấu tâm tư của , đưa thỏi son môi trong tay cho : "Em để quên ở quán bar, mang đến trả cho chính chủ."
"Ừm, còn hỏi em, tiện để chuyện một lát ? Thư Ý."