Nửa giờ , phòng khách cuối cùng cũng yên tĩnh trở .
Chó đang cho con bú, Tần Hằng đang xoa bóp chân cho , còn Tần Trạch Vũ đang đề thi Địa lý.
"Không công bằng!"
Tần Trạch Vũ kêu khổ thấu trời: "Tại chỉ mỗi cháu làm việc thích!"
"Ai bảo mày dốt như , thi Địa lý 27 điểm thì tư cách đến công bằng!"
Tần Hằng đút cho một quả nho, lấy lòng: " bảo bối."
Tôi nhổ vỏ nho lòng bàn tay , lạnh: "Ai di truyền ."
"Chắc chắn là ."
Tần Hằng tiếp tục đút cho quả cherry: "Môn Địa lý của cực kỳ giỏi."
Anh thế, cũng chợt nhớ một chuyện, bèn đưa tay về phía : "Điện thoại."
Tần Hằng híp mắt đưa điện thoại tới: "Muốn kiểm tra ?"
Giọng lạnh nhạt: "Có gì mà kiểm tra, chẳng chặn ."
Tần Hằng lầm bầm nhỏ giọng: "Lúc đó quá tức giận mà, nhưng chặn em một tiếng thả em ! Anh nỡ để em ở trong phòng tối , đau lòng lắm!"
Tôi lười để ý đến trò hề của , chỉ mở trang trò chuyện với , chỉ phần ghi chú hỏi: "Cái chữ 'Địa Cầu' là ý gì?"
Tần Hằng khựng , ánh mắt láo liên: "Thì... yêu quý Địa Cầu, trách nhiệm của ."
Tôi nheo mắt: "Tôi cho một cơ hội nữa."
Tần Hằng ngừng , thở dài một , với Tần Trạch Vũ đang kề tai lén bên cạnh: "Vào phòng sách , đóng cửa , đừng lén."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/khoa-trieu/chuong-10.html.]
Tần Trạch Vũ lầm bầm một câu "Keo kiệt", miễn cưỡng bỏ .
Trong nhà nhất thời yên tĩnh trở , ấm từ điều hòa chậm rãi thổi tới, lũ ch.ó con b.ú no nê đang rúc lòng Biên Mục khẽ rên rỉ. Tất cả những âm thanh nhỏ bé đều khiến cảm thấy hạnh phúc.
Tần Hằng nắm lấy tay , mười ngón tay đan chặt, khẽ : "Mặt Trăng Địa Cầu khóa triều, vĩnh viễn hướng mặt chính diện về phía Địa Cầu. Cũng như em khóa chặt , Tống Tri Vi."
Tôi đối diện với một lúc lâu, khẽ rũ mắt xuống: "Với phận như , hôn nhân chẳng đều gắn với lợi ích ? Tôi chỉ là bình thường, thể cho gì cả."
"Vậy nên, thật sự thể khóa chặt , Tần Hằng."
Ngay cả khi sự cố hiểu lầm , liệu chúng trong tương lai, còn khóa chặt ?
"Có thể."
Tần Hằng hề do dự, từng câu từng chữ đều mang theo sự kiên định: "Anh đây bao giờ dễ dàng bỏ cuộc, bao giờ dễ dàng thôi. Một khi bắt đầu, sẽ nỗ lực để chúng đến cuối cùng."
"Hơn nữa bảo bối, nghĩ em vẫn hiểu rõ về . Anh đến mức vô dụng dùng hạnh phúc hôn nhân để đổi lấy lợi ích. Nếu thật sự đổi lấy điều gì, thì đó là hy vọng dùng tấm lòng chân thành của , để đổi lấy tình yêu của em."
Vẻ mặt khi những lời chân thành, chân thành dịu dàng, trong đôi mắt đen láy chất chứa tình yêu sâu thẳm đáy.
Tôi lặng lẽ lắng , một lúc lâu , cong môi :
"Vậy thì đổi tên ghi chú ."
"Chúng nên là Mặt Trăng và Địa Cầu, chúng nên là Sao Diêm Vương và Charon.
Khác với sự khóa đơn phương mà Địa Cầu dành cho Mặt Trăng, vì khối lượng và thể tích giữa Sao Diêm Vương và Charon chênh lệch quá nhiều, nên lực khóa triều mà chúng tạo cân bằng hơn, hình thành nên mối quan hệ quỹ đạo định với sự khóa song phương."
"Anh cần làm cái đuôi nhỏ của em."
Tôi tiến gần, khẽ hôn lên má Tần Hằng, nhẹ giọng trong ánh mắt sáng rực của : "Em cũng sẽ ôm lấy ."
Chúng sẽ mãi mãi về phía , chiếu sáng lẫn , giống như Charon vĩnh viễn treo lơ lửng đường phân chia ngày đêm của Sao Diêm Vương.
[Hết]