KHI YÊU ANH, EM CHỈ CÒN LẠI LÀ BỤI TRẦN - Chương 120: Cuối cùng anh ấy cũng mềm lòng

Cập nhật lúc: 2026-05-10 13:42:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong con hẻm, vài đứa trẻ mặc đồng phục học sinh đang đ.ấ.m đá túi bụi một đứa trẻ đất, hai tay ôm đầu, miệng ngừng c.h.ử.i rủa: "Mày là đồ tạp chủng! Mày con của bố mày! Nếu , bố mày đuổi mày và mày khỏi nhà!

Trước đây chúng tao nịnh bợ mày, mày khinh thường chúng tao, bây giờ mày còn bằng chúng tao nữa.

Để mày khoe khoang nữa !

Đồ tạp chủng thối tha, mày còn là thiếu gia nhà họ Tô nữa !

Trường học cũng đuổi học mày , mày cứ đường ăn xin , đồ ăn mày thối tha tạp chủng!"

Nghe bọn chúng nhắc đến nhà họ Tô, đôi mắt lạnh lùng của Tô Thanh Mộc khẽ d.a.o động, đó liền dời tầm mắt .

Dù là ai, liên quan gì đến ?

Anh siết chặt nắm đấm, thu ánh mắt, cất bước định rời .

Tô Nguyên nền đất lạnh lẽo, quần áo rách nát.

Cậu bé co ro , mặc cho bọn chúng đ.á.n.h đập c.h.ử.i mắng, nhưng miệng vẫn ngừng lặp : "Con tạp chủng, con bố ..."

Bước chân của Tô Thanh Mộc cứng đờ tại chỗ.

Anh hít một thật sâu.

Tất cả những gì chịu đựng năm xưa hiện lên sống động mắt .

Trong di thư của , bà trong sạch, cũng vô tội.

Và bây giờ, đứa trẻ đang đất sỉ nhục , vô tội chứ?

Anh hít một t.h.u.ố.c thật sâu.

Cái cuộc đời khốn nạn thật là đủ !

Anh , nhanh chóng đến lưng mấy đứa trẻ, mỗi đứa một cái tát, miệng thốt một chữ: "Cút!"

Mấy đứa trẻ sợ hãi, đầu đột nhiên xuất hiện ngây vài giây, đó liền chạy tán loạn, chỉ còn Tô Nguyên đáng thương đất.

Tô Thanh Mộc bé, thấy mấy đứa trẻ chạy , liền chút do dự bỏ .

Giữa bọn họ, vốn dĩ nên bất kỳ sự giao thoa nào.

Chỉ là ống quần bước một bàn tay nhỏ bẩn thỉu kéo : "Anh... ơi, cứu em..."

Trái tim Tô Thanh Mộc như va đập mạnh, đau, nhưng chua xót.

Anh cúi đầu.

Ánh mắt của đứa trẻ đầy vẻ cầu xin và hy vọng, , toát một niềm hy vọng mãnh liệt vô hình.

Tô Thanh Mộc gì, chỉ nhấc bé từ đất lên.

Cậu bé đuổi ngoài khá lâu , tóc tai bẩn thỉu hình dạng gì, gầy đến chỉ còn da bọc xương.

đôi mắt đó, sáng.

Năm xưa giống , trong đêm tối đầy tuyệt vọng đó, đối diện với tia sáng bình minh, ước nguyện, hứa hẹn... Tân Bút Thú Các

Cuối cùng Tô Thanh Mộc cũng đưa Tô Nguyên về khách sạn, mua cho bé quần áo và đồ ăn.

Nghe tiếng nước chảy từ trong phòng vọng , bực bội mở hộp t.h.u.ố.c lá.

Cuối cùng cũng thể nhẫn tâm bỏ rơi bé.

Anh thừa nhận, mềm lòng.

Anh làm nữa.

Đáng lẽ, hận bé mới đúng.

thấy ánh mắt hy vọng của bé, như thấy chính mười năm .

Chỉ là lúc đó, còn , bạn bè giúp đỡ.

đứa trẻ , gì cả.

Người đó của bé, khi họ đuổi khỏi Tô phủ, bỏ rơi theo đàn ông khác và biến mất.

Còn Tô Hán Dương, ích kỷ đó, làm thể dùng tiền của để nuôi con của khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/khi-yeu-anh-em-chi-con-lai-la-bui-tran/chuong-120-cuoi-cung-anh-ay-cung-mem-long.html.]

Nếu hôm nay tay, đứa trẻ , thể sống bao lâu vẫn là một ẩn .

Ha, cho bé một cơ hội .

Mẹ cũng , oan đầu nợ chủ, bé, đều nên trả giá cho bi kịch luân thường .

Có lẽ lâu tắm, gần một tiếng rưỡi , Tô Nguyên mới từ phòng tắm bước .

Cậu bé mặc một chiếc áo choàng tắm của lớn, trông rộng thùng thình, vạt áo gần như chạm đất.

Đứa trẻ gầy, má còn vài vết bầm tím, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn, vẫn thanh tú. Đặc biệt là đôi mắt đó, đen láy và sáng ngời, thần.

Hai bàn tay nhỏ của Tô Nguyên chút căng thẳng nắm chặt dây thắt lưng, ngẩng đầu rụt rè Tô Thanh Mộc với vẻ mặt lạnh lùng, đó ánh mắt tự chủ hướng về phía chiếc bánh hamburger, cánh gà và khoai tây chiên đặt bàn.

Tô Thanh Mộc vẫn gì, ngón tay thon dài gõ gõ mặt bàn, hiệu cho bé đến gần.

Sau đó đẩy mấy túi đồ ăn đó về phía bé.

Dạ dày vốn đói của Tô Nguyên càng kêu réo dữ dội hơn khi ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.

Cậu bé cũng còn giữ ý tứ gì nữa, buông tay đang nắm áo choàng , cầm chiếc bánh hamburger bàn lên và ăn ngấu nghiến.

Tô Thanh Mộc để ý đến bé, ánh mắt về phía dữ liệu so sánh hình ảnh ngừng nhấp nháy bên cạnh.

Người , lẽ nào ở nước Z?

Quét sạch đồ ăn bàn, Tô Nguyên mới thỏa mãn ợ một tiếng.

Đã lâu nếm trải cảm giác no bụng.

Cậu bé đang định gì đó thì bên ngoài đột nhiên tiếng gõ cửa.

Tô Thanh Mộc nhíu mày.

Ở đây, ai sẽ đến? Lẽ nào là Thu Cảnh Du?

Anh dậy, đóng máy tính , liếc Tô Nguyên đang ngoan ngoãn ghế, lơ đãng đến mở cửa.

Chỉ là khi thấy bên ngoài cửa, sự lười biếng đột nhiên thu , khí chất như phủ một lớp băng giá.

Bên ngoài cửa, là Tô Hán Dương và ông bà nội của !

Anh mỉa mai, dựa khung cửa, bắt chéo chân, giọng lạnh lẽo chút ấm: "Các , tìm ai?"

Tô Hán Dương Tô Thanh Mộc mặt bảy phần giống , nhất thời lòng rối bời.

Đây là con trai của !

mười năm , tự tay đuổi .

Bà Tô là đầu tiên đỏ hoe mắt, kìm bước lên một bước, đưa bàn tay khô héo chạm má Tô Thanh Mộc, nhưng cuối cùng, bà rụt tay về.

Bà run rẩy gọi ba chữ: "Tiểu Mộc Nhi..." nghẹn ngào nên lời.

Ông Tô đỡ lấy vợ , Tô Thanh Mộc lạnh lùng chút vui : "Thanh Mộc, dù con bất mãn gì với chúng , cũng mời chúng chuyện chứ.

Bà nội con, sức khỏe vẫn ."

Tô Thanh Mộc gì, chỉ trong.

Thấy từ chối họ , ba bên ngoài lập tức thở phào nhẹ nhõm, dìu bước cửa.

TRẦN THANH TOÀN

Khi thấy Tô Nguyên đang trong phòng, đồng t.ử của ba đột nhiên co rút .

"Cậu bé... ở đây!"

Tô Hán Dương vô cùng kinh hãi.

Người phụ nữ đó mất tích ? tại đứa trẻ xuất hiện ở đây!

Anh chút dám Tô Thanh Mộc nữa.

Tô Thanh Mộc để ý đến họ.

Đi đến mở máy tính, tìm một bộ phim hoạt hình từ bên trong, đưa cho Tô Nguyên đang chút rụt rè: "Vào trong xem phim hoạt hình một lát."

Tô Nguyên ngoan ngoãn nhận lấy máy tính và trong.

Tô Thanh Mộc thể thấy, chút sợ hãi ba .

Sao sợ chứ, của Tô phủ, để cho bé một bóng ma tâm lý sâu sắc.

Loading...