Khi Nam Chính Vừa Có Bệnh Vừa Có Tiền - [Ngoại truyện: Chu Lạc] [Ngoại truyện: Tiền Tịnh]

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:15:50
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

[Ngoại truyện: Chu Lạc]

Ăn Tết

10:07 của 30 Tết: Xuất phát, tạo bất ngờ cho chị yêu.

13:40 của mùng 1 Tết: Má nó, đến nhà chị . Trong nhà chị một đàn ông, còn dắt theo trẻ con nữa, dọa c.h.ế.t . Phải ôm chị một cái cho hồn mới .

*Ở phòng khách:* Ái chà? Đây là gì thế ? Là một bà chị trắng trắng mềm mềm, ôm một cái cho sướng!

*Ở trong bếp:* Ái chà? Đây là gì thế ? Là một bà chị trắng trắng mềm mềm, ôm một cái cho sướng!

*Ở trong phòng ngủ:* Ái chà? Đây là gì thế ? Là một bà chị trắng trắng mềm mềm, ôm một cái cho sướng!

*Lúc cửa:* Ái chà, đây là gì thế , là một bà chị trắng trắng mềm mềm, ôm một cái cho sướng!

He he, chị ơi, chị của em.

Quá khứ

Cha em đều c.h.ế.t, nhưng họ chê em dễ dị ứng nên cần em nữa, vứt bỏ em.

Em tìm đường về nhà, đưa em viện mồ côi.

Đó là đầu tiên em đến viện mồ côi. Em kinh hãi thứ xung quanh. Sau đó vì các dì bận nên giao em cho một chị trạc tuổi .

Nửa đêm, em sưng đỏ lên, ngứa đau, nhưng em cố chịu đựng. Sau đó em cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn, đầu óc còn suy nghĩ gì nữa.

Trời dường như sáng, em thấy ai đó bế lên. Người chị đó hét lớn: “Cậu dường như dị ứng, gọi 120 !”

Em cố gắng mở mắt nhưng mở nổi. Em đưa tay chỉ nắm một góc áo của chị. Đừng bỏ em, em dám nữa .

Chị vỗ vỗ lưng em: “Không bỏ em , một lát nữa 120 đến ngay thôi. Chị đưa em bệnh viện, bệnh viện là sẽ khỏi ngay thôi...”

Lúc em tỉnh là ở trong bệnh viện, chị đang ở bên cạnh em. Em đưa tay kéo ống tay áo chị ngủ ngon lành.

Sau , họ mua cho em bộ ga giường bằng lụa tơ tằm nguyên chất. Chị chống nạnh bảo em kiêu kỳ, bảo đồ lụa chỉ thể giặt tay thôi, chị dạy em cách giặt sạch từng chút một.

bộ ga giường chỉ mua một bộ, giặt xong thì ngủ ở .

Em tìm chị, nửa đêm lẻn chăn của chị, hề dị ứng.

Thật kỳ lạ, dường như cứ là chăn chị ngủ thì sẽ dị ứng, em ôm chị cũng dị ứng.

Sau bác sĩ giải thích lẽ liên quan đến tâm lý. Em nghĩ , em luôn cảm thấy chị chính là thiên thần đến cứu rỗi đời em.

Chị ơi, chị yêu quý của em!

Kết hôn

Váy cưới của chị nhất định là bộ nhất, nhất là đặt may riêng, nhất là đích tìm thiết kế.

Nhẫn của chị cũng nên nhờ thiết kế thì hơn, thiết kế thành độc nhất vô nhị, thật xinh .

“Chị ơi, chị đến , ôm cái nào.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/khi-nam-chinh-vua-co-benh-vua-co-tien/ngoai-truyen-chu-lac-ngoai-truyen-tien-tinh.html.]

“Chu Lạc, hai mươi hai tuổi đấy.”

“Ôm ấp thì liên quan gì đến tuổi tác ạ.”

“Thế thì liên quan đến cái gì?”

Em đẩy , nhưng em bỏ cuộc:

“Liên quan đến việc bây giờ em chị ôm đến nhường nào.”

“Chị ? Em chuẩn nhiều thứ.”

“Thứ gì?”

“Kết hôn với em là ngay thôi.”

 

[Ngoại truyện: Tiền Tịnh]

(Thuần túy là góc của Tiền Tịnh, giải thích chính thống.)

Trần Thần cái đồ c.h.ế.t tiệt, ch.ó nó cũng chẳng thèm, lấy tư cách gì mà tỏ tình với ? Lấy tư cách gì? Cậy nhà tiền ? Nhà cũng tiền , chẳng lẽ đồng ý liên hôn với chắc?

Ngoài việc vài đồng tiền hôi hám , cũng xem là cái hạng gì! Cứ tưởng gặp yêu chắc!

Anh còn than vãn với là phụ nữ đều vì tiền của mà đến. Anh đúng là định vị bản mà!

Quen vì tiền thì vì cái gì? Vì một năm mười tám cô bạn gái ? Hay vì còn mang hình hài con nên thể đem bán sang Myanmar vài vạn tệ?

Cười c.h.ế.t mất, một chút năng lực cũng mà còn cứ phàn nàn hám tiền. Anh cái điểm gì khác cho ham thì cũng còn .

Hơn nữa, một đàn ông một năm quen mười tám cô bạn gái mà ngày nào cũng tự gắn mác chung tình cho , kinh tởm khác đúng là bản lĩnh đấy.

Chó nó cũng tin, chỉ thể dùng tiền để dụ dỗ một đứa trẻ mồ côi như Kiều Túy thôi.

Kiều Túy cũng chỉ nhận tiền thôi, thật sự chuyện gì xảy thì Kiều Túy cũng chạy nhanh như chớp.

Cái loại ngu ngốc cứ nên một già c.h.ế.t đất là .

Còn đòi theo đuổi , cũng xứng chắc. Bà đây thà cả đời lấy chồng cũng thèm lấy .

Anh nhiều xe như , tại cứ chọn chiếc đó? Lại còn cố tình để Kiều Túy xe tham quan, rõ ràng là đang cô lập mà!

Còn cả việc bỏ núi nữa. Cái con ch.ó đó rõ ràng là cố tình đuổi tất cả , chỉ để một Kiều Túy. Anh đợi cái gì chứ? Đợi Kiều Túy nhận với , gọi điện cầu cứu chắc?

Mẹ nó chứ, cái trò thao túng tâm lý rẻ tiền. Tôi gọi cho Kiều Túy mười sáu cuộc điện thoại, cuối cùng mới phát hiện điện thoại hồi cấp ba của Kiều Túy hủy từ lâu ...

vì nhà và nhà Trần Thần quan hệ làm ăn nên cũng dám c.h.ử.i thẳng mặt , thật sự là tức c.h.ế.t . Sáng sớm ngóng, Kiều Túy về bình an mới thở phào nhẹ nhõm.

Khuyên một câu, đối với loại đàn ông tồi tệ thì dù rung động cũng kịp thời cắt lỗ, nên chạy thì chạy ngay . Đừng đợi đàn ông tồi hối hận, chính là cái loại .

Anh cũng chẳng thèm soi bản , cứ nghĩ vẫn còn hy vọng, chỉ chăm chăm tìm cách hãm hại một vố. Chạy chậm một bước là kinh tởm cả đời! Tôi thật sự sợ những kẻ lòng hẹp hòi mưu mô như thế .

Anh còn bày đặt hùng hồn tuyên bố là chờ đợi Kiều Túy. Cái loại phế vật , chuyện của bản còn xử lý xong, còn ba hoa tìm của Kiều Túy, Kiều Túy lấy chồng đến thứ sáu cũng đến lượt .

Loading...