Khi Nam Chính Vừa Có Bệnh Vừa Có Tiền - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:14:40
Lượt xem: 113

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mùng một Tết, một siêu thị lớn khai trương. Tôi mua một bộ chăn đệm và bộ ga trải giường, hết sạch gần hai nghìn tệ.

Mua xong cũng thấy xót tiền, nhưng chăn cho Chu Lạc một chút. Cậu cơ địa dễ dị ứng. Vẫn còn nhớ ngày đầu đến viện mồ côi, sắp xếp giường cạnh , để phụ trách chăm sóc, kết quả là nửa đêm dị ứng.

Sáng đứa trẻ mặt sưng vù như đầu heo, suýt thì tim, đó mới kịp phản ứng mà bế chạy .

Bác sĩ là do dị ứng chăn mền, suýt nữa thì ngạt thở...

Từ đó về Chu Lạc bộ chăn gối riêng, khác chạm . Tôi là ngoại lệ duy nhất, vì lúc đó còn nhỏ, phơi chăn vỏ gối.

Chu Lạc dường như từ ngày bế cấp cứu đó trở là cực kỳ bám . Cậu dị ứng với tất cả thứ, chỉ trừ .

Cậu giống như bôi keo dính, suốt ngày chỉ dính chặt lấy mới chịu.

Hồi nhỏ bé xíu thì còn dễ bế, giờ một mét tám mươi ba , còn treo lên thì lịch sự cho lắm.

Chu Lạc ngủ một giấc đến tám giờ tối mới tỉnh, mơ màng tìm . Vừa thấy , theo thói quen định nhào tới, đẩy một cái mới sực tỉnh.

“Chị ơi, buổi tối lành.”

“Cơm nước tự mà hâm nóng, nhớ đeo găng tay lò vi sóng. Phòng của ở bên cạnh.”

“Chị ơi, chị xem vali của em một chút .”

“Hử?”

“Chị ơi, em mang quà cho chị nè.”

Tôi nghi hoặc mở vali . Chiếc vali lớn, bên trong đặt ngay ngắn một bó hoa hồng.

“Chị ơi, chúc mừng năm mới nhé!”

Tôi bó hoa : “Chúc mừng năm mới.”

“Chị ơi, trong hoa còn thẻ ngân hàng, mật khẩu là sinh nhật chị...”

“Chu Lạc.”

“Hửm?”

“Không cần thiết .”

“Chị nhận lấy. Những thứ lẽ với chị là cần thiết, nhưng với em thì cực kỳ quan trọng. Không đơn giản vì em thích chị, mà vì em cống hiến điều gì đó cho chị. Dù lựa chọn của chị là lấy khác sống một , thì đó cũng là lý do để chị từ chối em. Chị cho em làm chồng thì em thể là nhà phía ngoại của chị mà. Chị ơi, đây em dám đến, em tiền, chút vốn liếng nào nên dám những lời , cũng dám đến gặp chị. Chị ơi, hôm nay cuối cùng em cũng thể đến . Mấy năm nay, em thật sự, thật sự nhớ chị c.h.ế.t.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/khi-nam-chinh-vua-co-benh-vua-co-tien/chuong-4.html.]

“Cút ! Không ăn cơm nữa , cầm hoa của cút về phòng .”

“Không, em đói. Chị đừng cảm động quá nhé.”

“Ai cảm động chứ, chị đây gọi là chứng lệ thất khống! Là kiểu dễ thôi...”

Chu Lạc ở chỗ một thời gian, đưa mua thêm ít quần áo.

Quần áo của nhiều cái cần đặt may riêng loại vải đặc biệt, để làm màu, mà vì vải đặt riêng thì chất lượng định hơn. So với khác, “thiếu gia” nhà đây mới thật sự là cơ địa quý tộc.

Đây là thứ bảy trong năm dạo phố mà gặp Trần Thần , sắp thành thói quen luôn. Anh , nét mặt trầm mặc hơn nhiều.

Chu Lạc thích , thấy mỉa mai: “Cứ trưng cái mặt hằm hằm . Chị ơi, chị nợ bao nhiêu tiền, là để em tự bán trả nợ chị nhé? Chứ suốt ngày đối mặt với cục than thế cũng khó chịu lắm.”

“Im , tặng chị căn nhà đấy, chính là căn đang ở.”

“Hả? Có thế thôi á, hai đứa gom góp cũng đủ mà. Hay là trả !”

“Cậu im miệng ! Chị vì căn nhà theo mấy vị thiếu gia dã ngoại, kết quả là bộ đường núi cả đêm, đây là thứ chị xứng đáng nhận.”

“Chị ơi, chị vất vả quá. Chị đợi em, gần đây em và bạn mở công ty cũng chút tiến triển. Đợi em kiếm tiền lớn, mua cho chị mười căn tám căn luôn. Chị ơi, chị thi cao học ! Lúc đó em qua đây học cùng chị. Bạn em hỏi em ở đây làm gì, em sẽ bảo là đang b.a.o n.u.ô.i một nữ nghiên cứu sinh, nghĩ thôi thấy vui .”

“Cút...”

Trần Thần hai cái đầu chúng ghé sát , nhịn nhíu mày: “Hai chuyện gì mà cần kề sát thế?”

Chu Lạc cúi đầu lẩm bẩm một câu: “Nói đấy.”

ngẩng đầu lên nở một nụ : “Anh Trần, em ở đây, phiền trông nom chị em giúp một chút. Chị em nhát gan lắm, mấy chuyện như bộ đường núi cả đêm gì đó nhất đừng để chị làm. Chị cũng là con gái, sợ lắm chứ...”

Trần Thần sững : “Tôi để cô ...”

nửa câu tiếp nữa, chằm chằm . Tôi lẳng lặng cúi đầu, , liên quan đến .

Bên Chu Lạc túm lấy tiếp: “Anh Trần, thời gian qua thật sự vất vả cho chăm sóc chị . Anh thích gì để em tặng?”

“Tôi cần.”

Sắc mặt Trần Thần lắm, nhưng Chu Lạc giận, ngược còn : “Em kết bạn WeChat với nhé! Có việc gì thấy thiếu cứ tìm em. Chị em ở đây một , nhà ở cạnh, chị cũng sợ phiền phức, việc gì cứ tìm em là ...”

 

Loading...