Trần Thần vẫn thỉnh thoảng gọi ăn cơm. Có một ngày, dường như sực nhớ tới lời hứa trong ngày sinh nhật đó, sang tên một căn nhà cho .
Căn nhà lớn lắm, ba phòng ngủ một phòng khách, ai ở. Đối với Trần Thần, lẽ đây chỉ là loại tài sản để dành để tiện tay tặng khác.
Ngày cầm sổ đỏ, vẫn vui sướng như khi, hớn hở xem xét căn nhà nhỏ của từ trong ngoài.
Trần Thần hiểu nổi: “Chỉ là một căn nhà nhỏ thôi mà, gì mà thích thế?”
Tôi trịnh trọng gật đầu: “Đàn , hiểu .”
Tôi vẫn ở trong ban kỷ luật, lúc tiết thì điểm danh hộ Trần Thần. Trần Thần yêu cầu cao, chỉ cần lên lớp mà xảy chuyện gì là .
Tôi làm việc hết sức tận tâm. Đến Tết, đều về nhà, về vì làm gì nhà. Tôi đến căn nhà nhỏ của . Nhà chỉ mới trang trí đơn giản, ngay cả tivi cũng . Tôi định bụng tranh thủ Tết mua một chiếc tivi.
Lúc dạo cửa hàng điện máy, vô tình gặp Trần Thần. Chắc là đưa em gái chơi. Em gái đáng yêu, chừng tám chín tuổi. Trông giống dỗ trẻ con, thấy liền túm lấy ngay. Tôi lập tức nịnh nọt tiến gần: “Đàn .”
“Cô gấp hạc giấy ?”
“Biết.”
“Giúp dạy nó một chút, gửi lì xì cho cô.”
“Dạ !” Nghe thấy tiền là gật đầu ngay. Lúc mới để ý thấy cô bé đang cầm một tờ giấy, ấm ức rơi nước mắt. Nghe thế mới đưa tờ giấy cho .
Đó là một tờ giấy màu bình thường. Tôi gấp một loáng, cô bé ôm con hạc giấy gấp xong chạy về đám trẻ con.
Trần Thần nhíu mày: “Một tờ giấy màu rẻ tiền chẳng gì mà thích nữa...”
Tôi lắc đầu: “Không liên quan đến tiền bạc . Thứ thích thì dù rẻ tiền đến mấy cũng là báu vật.”
Có lẽ ngờ , Trần Thần một cái: “Đến mua đồ ?”
“Vâng, em mua một cái tivi.”
“Cô giúp , thôi, chọn giúp cô.”
Anh chọn giúp , Trần Thần mấy bận tâm về tiền bạc, ý khác là tặng luôn. Tôi lập tức phấn khích: “Cảm ơn đàn !”
“Ừ...”
Trần Thần mua cho một chiếc tivi khá xịn. Tôi và Trần Thần vẻ hơn một chút, nhưng vẫn thể gọi là yêu, lẽ chỉ là bạn bè, hoặc quen mà thôi.
…
Tôi là sinh viên năm ba, năm nay cũng tròn 21 tuổi.
Tôi tự gói sủi cảo, một ngắm pháo hoa rực rỡ ngoài cửa sổ. Trên đường phố, những trẻ tuổi cầm pháo hoa chạy nhảy. Tôi ôm đống pháo hoa mua hòa dòng , đến bờ sông, pháo hoa bay lên trời.
Ngày ở viện mồ côi, cứ đến đêm giao thừa là đều ăn cơm sớm lên giường . Mọi ngủ , cứ chờ đến nửa đêm. Khi tiếng pháo nổ vang bên ngoài, tất cả chen chúc bên ô cửa sổ nhỏ ngắm cảnh tượng đó. Lúc đầu chỉ một rơi lệ, đó tất cả lũ trẻ đều . Mọi đều ý tứ thành tiếng, cứ thế cửa sổ mà rơi nước mắt. Chúng làm các dì chăm sóc buồn, nhưng chúng vẫn thấy nhớ nhà.
Hôm nay, pháo hoa . Xung quanh rộn ràng náo nhiệt, bầu trời rực rỡ, lau nước mắt.
Có ai đó kéo kéo áo . Tôi cúi xuống, là một cô bé — em gái Trần Thần. Cô bé ôm một con hổ đồ chơi nhỏ, đội mũ đầu hổ, đôi mắt sáng lấp lánh.
“Chị gấp hạc giấy ơi.”
“Em tên gì? Anh trai em ?” Tôi bế đứa bé lên.
“Em tên Trần Hiểu, trai ở đằng ạ.”
Tôi theo hướng cô bé chỉ, thấy một nhóm . Đó là những trong chuyến leo núi , và Trần Thần đang ở giữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/khi-nam-chinh-vua-co-benh-vua-co-tien/chuong-3.html.]
Họ mua nhiều pháo hoa , nhuộm đỏ cả trời đêm. Pháo hoa của họ rực rỡ và hoành tráng, và cũng thể ghé mắt xem ké cho thỏa thích.
Tôi đặt cô bé xuống, đợi cô bé chạy về phía đó xong, lùi vài bước rời .
Mùng một Tết, gần trưa thì tiếng gõ cửa mới tỉnh dậy. Trần Thần đến.
Tôi , đẩy Trần Hiểu về phía : “Nó cứ đòi tìm cô để chúc Tết, quấy chịu nổi.”
“...”
“Chị ơi, chúc mừng năm mới!”
Tôi ngờ còn đến chúc Tết , tìm kiếm một hồi, cuối cùng kiên trì dùng giấy đỏ gói một cái lì xì cho cô bé.
Kết quả họ kịp thì gõ cửa.
Mùng một Tết mà đến cũng ít. Tôi mở cửa thì một lao ôm chầm lấy.
“Chị ơi, nhớ em ? Em nhớ chị c.h.ế.t luôn.”
Chàng trai ôm chặt, cả chỉ hận thể treo luôn lên . Tôi liều mạng vùng vẫy: “Chu Lạc, buông ...”
“Em buông...”
“Khụ khụ... Có ...”
Chu Lạc buông tay, Trần Thần đang bế cô bé trong phòng , suy nghĩ một lát với vẻ thể tin nổi:
“Chị ơi, lẽ chị vì tiền mà làm kế cho đấy chứ?”
“?”
Cậu đừng quá đáng thế, là loại đó ?
“Tôi già đến thế ?” Trần Thần lên tiếng .
Chu Lạc lén lút đảo mắt, thì thầm tai : “Ai đây chị? Cái giọng lệnh đó, còn tưởng là cha chị bằng.”
“6...” (Cạn lời)
“Bạn chị, Trần Thần. Đây là Trần Hiểu, em gái bạn chị. Còn đây là em trai khác cha khác của chị, Chu Lạc.”
Chu Lạc vui: “Chị ơi, là em trai ruột, em làm ‘em trai’ ?”
“Không , chị sở thích yêu phi công.”
“Xì, sở thích là bồi dưỡng. Thôi , em chịu thiệt thòi một chút, chị gọi em là cũng ... Chị ơi... Đừng mà! Trưa nay ăn gì thế? Hôm qua em tàu hỏa cả đêm, buồn ngủ đói...”
“Ra bàn đợi , ba phút nữa nóng sủi cảo trong lò vi sóng xong chị bưng cho.”
“Không, chị dùng lò vi sóng bỏng tay thôi, để em tự bưng.”
“Cậu bưng cũng bỏng tay ?”
“Khác chứ, em bỏng tay em.”
“Cút! Cút! Cút! Chị mua găng tay chống bỏng .”
Trần Thần ngoài bếp chúng một lúc, cuối cùng bế em gái . Chu Lạc ăn xong cũng vui vẻ về phòng ngủ — là phòng của . Tôi mua chăn đệm mới, hiện tại trong nhà chỉ phòng là ở . Tôi ngờ Chu Lạc sẽ đến.
Trường đại học của hai đứa xa quá, một đứa tận miền Nam, một đứa tít miền Bắc, chỉ riêng chuyển bốn chuyến xe, vé tàu mấy ngày Tết cực kỳ khó săn. Năm nào gọi điện cũng bảo đến . Năm nay còn đặc biệt gọi cho Chu Lạc, vẫn bảo mua vé, thế mà giờ lù lù ở đây . Kết quả, mùng một Tết, đến thật. Ba năm gặp, thiếu niên năm nào đổi nhiều, cao hơn hẳn, chỉ là khi gặp vẫn giống như bé năm xưa.