Khi Nam Chính Vừa Có Bệnh Vừa Có Tiền - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-01-05 11:13:30
Lượt xem: 67
Từ hồi tiểu học là một kẻ nịnh bợ . Năm đó bạn cùng bàn của giàu, tiền tiêu vặt đầy ngăn bàn.
Mỗi ngày đều chạy vặt cho thiếu gia, mỗi năm đồng. Tôi thấy tiền là sáng mắt, thiếu gia vệ sinh cũng hộ tống theo. Còn nhỏ tuổi mà hũ tiết kiệm của đầy ắp tiền.
Sau thiếu gia chuyển trường, nhờ tiền dành dụm đó mà học hết tiểu học.
Lên trung học, làm ăn nhỏ. Chủ yếu là tranh thủ giờ ăn trưa tiệm tạp hóa ngoài cổng trường mua đầy một cặp sách đồ ăn vặt, đó giờ chơi bán cho các bạn trong lớp với giá cao hơn.
Người mua đồ của nhất là một cô bé tên Tiền Tịnh. Cô trắng trẻo, sạch sẽ, tiền tiêu vặt mỗi ngày cả mấy trăm tệ. Hồi đó chẳng hiểu tâm lý cô thế nào, mỗi giờ chơi đều mua của mấy chục tệ tiền đồ ăn, nhưng ăn mà mang chia cho chơi.
Vỏ túi đồ ăn vứt đầy đất, cô gọi quét, mỗi quét trả hai mươi tệ.
Hồi đó siêng năng lắm, mỗi ngày cứ quẩn quanh bên cạnh cô bận rộn sớm tối.
Thật đa học sinh đều khái niệm về tiền bạc, nên lúc đó kiếm khá ngon.
Lúc cao nhất, một ngày kiếm ba trăm tệ. Tiền của học sinh lúc nào cũng dễ kiếm hơn tiền ngoài xã hội, nếm trải khổ cực thì tầm quan trọng của đồng tiền.
Tôi mà, cha , từ nhỏ lanh lợi hơn , ngày nào cũng trăn trở làm để kiếm tiền.
Lên đại học, càng nỗ lực hơn. Cho đến khi gặp Trần Thần - một phiên bản “phú nhị đại” cao cấp, tiêu tiền như rác, đúng là món quà trời ban. Trần Thần là thế nào? Tài t.ử hệ nghệ thuật, gia đình làm bất động sản. chất đại thiếu gia.
Chúng quen thế nào ư? Tôi là hội trưởng Hội kỷ luật, và đó là thứ mười hai bắt trốn học.
Giảng viên hướng dẫn bảng điểm danh, vô cùng tức giận: “Có tiền thì ngon ? Này em, cần xóa tên cho .”
Giảng viên lên tiếng thì cũng chẳng gì thêm, cứ đúng quy định mà ghi tên. Cuối cùng, kỳ nghỉ, tìm đến . Anh hỏi chuyện là thế nào, khép nép trả lời: “Đàn , em cũng hết cách .”
“Hết cách thì nghĩ cách.”
Anh tựa ghế sofa, bực bội . Sau đó thật sự nghĩ cách cho , chạy đôn chạy đáo mấy chuyến, việc cũng xong xuôi.
Đại thiếu gia hài lòng với vai trò “tay chân” của . Chắc là do vui vẻ, thấy nghèo kiết xác, tiện tay tặng một cái mặt dây chuyền vàng.
Cái mặt dây chuyền trị giá ba mươi ngàn tệ, lập tức bày tỏ sự kính trọng cao nhất, sáng thăm tối hỏi cực kỳ chu đáo.
Một ngày nọ, đại thiếu gia hỏi tán tỉnh .
Tôi cẩn thận nhắn : “Anh thích em gửi tin nhắn ạ? Vậy em gửi nữa.”
Anh gì, hồi lâu mới tin nhắn phản hồi: [Cô tên Kiều Túy đúng ?]
[Vâng ạ] (Kèm meme mèo đáng yêu.jpg).
[Hoa khôi Tiền Tịnh, cô chứ?]
[Biết ạ.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/khi-nam-chinh-vua-co-benh-vua-co-tien/chuong-1.html.]
[Cô một môn trượt...]
[Em hiểu , để hai ngày tới em hỏi thăm giúp .]
[Được, cảm ơn nhé!]
Trần Thần đúng là đại thiếu gia trong lòng , ngay đó gửi một cái lì xì năm ngàn tệ.
Tôi cũng chẳng khách sáo, nhận xong liền gửi ngay một cái sticker cảm ơn.
Chắc là vì ban đầu nhận quá nhiều tiền của Trần Thần, nên khi yêu , câu Trần Thần với nhiều nhất chính là: “Kiều Túy, em bớt sùng bái tiền bạc một chút ?”
Tôi cũng chẳng giải thích. Dù thì vốn dĩ sùng bái tiền bạc mà, mỗi cái lì xì đưa đều nhận, ngay từ đầu nhắm con .
…
Tôi và Trần Thần yêu thế nào ư?
Chuyện kể từ Tiền Tịnh. Nói thì và Tiền Tịnh cũng khá duyên — cùng học một trường cấp hai, cùng trường cấp ba, đó cùng đỗ một trường đại học. Chỉ là lên đại học, vì chuyên ngành khác quá nhiều nên chúng ít liên lạc. Thỉnh thoảng gặp cũng chỉ chào hỏi một câu xã giao.
Cho đến một ngày, giữa đêm khuya, Trần Thần gọi điện cho hỏi xe , bảo . Anh uống rượu , lái xe , tiện tay gửi một cái lì xì bảo đến đón.
Giữa đêm hôm khuya khoắt, cưỡi con xe điện cũ kỹ của đến. Đại thiếu gia thấy thì nhịn :
“Đây là đầu xe điện đấy!”
“Hay là để em bắt taxi cho ?”
“Thôi, taxi khó chịu lắm, xe điện cũng , để hóng gió cho tỉnh.”
Tôi đón thiếu gia, nhưng về đến trường thì bắt đầu say rượu lảm nhảm, thút thít lẩm bẩm: “Cô từ chối ... Lần đầu tiên tỏ tình với một cô gái... Vậy mà cô từ chối...”
Dưới làn gió đêm, Trần Thần càng tỏ tủi . Sau đó, dứt khoát ôm lấy eo , tựa lưng ngủ .
Tôi cứng đờ . Tôi chỉ đến đón thôi, cái ôm tính giá khác.
Lúc dừng xe, Trần Thần tỏ tình. Anh bằng lời mà gửi một khoản chuyển khoản hai mươi ngàn tệ, kèm lời nhắn: “Làm bạn gái nhé.”
Tôi nghiến răng, nhận luôn. Ngẩng đầu lên, Trần Thần thấy khoản tiền nhận liền tiện tay đút điện thoại túi, mãn nguyện ký túc xá nam.
Tôi tòa nhà ký túc xá, gió lạnh thổi qua mới sực tỉnh.
Đại thiếu gia tỏ tình, rõ ràng là khi từ chối thì tâm trạng , lấy để bù đắp thôi!
Nửa đêm dư trong tài khoản, càng càng vui, cuối cùng ngủ một giấc thật ngon lành.