Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 85: Nghênh Nghênh, Hay Là Em Cầu Xin Anh Đi
Cập nhật lúc: 2026-04-25 03:29:20
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nghênh còn kịp lên tiếng, đầu dây bên truyền đến giọng của Tô Niệm: “Ai ?”
Lời của Ôn Nghênh chợt nghẹn nơi cổ họng, khô khốc khiến cô khó khăn lắm mới thốt nên lời.
Lục Cẩn Xuyên lưu tên cô màn hình hiển thị cuộc gọi đến nữa ?
Cô rũ mắt xuống chân, chỉ hỏi: “Lục Cẩn Xuyên ?”
“Ở ngay bên cạnh, e là hôm nay rảnh để ứng phó với cô .” Giọng điệu Tô Niệm thong dong.
Khẩu khí ung dung bình tĩnh đó, cứ như thể Ôn Nghênh mới là “tình nhân” thể lộ sáng bên ngoài, tùy tiện là thể tống cổ .
Ôn Nghênh nhíu mày.
Còn kịp gì, cô thấy đầu dây bên truyền đến giọng của Triệu Kha: “Tô tiểu thư, bên tiệm bánh ngọt gọi điện thoại tới, hỏi cần giao bánh kem qua .”
Ôn Nghênh chút do dự cúp điện thoại.
Đứng tại chỗ hồi lâu, cô trắng bệch mặt, nhịn nhíu mày xoa xoa bụng, cảm giác khó chịu chút tăng lên.
Rất rõ ràng, sự việc cần xác nhận thêm nữa.
Triệu Kha đều đang giúp đặt bánh kem, chứng tỏ chuyện là do Lục Cẩn Xuyên dặn dò.
Lục Cẩn Xuyên... quả thực hề nghĩ đến việc bận tâm đến tâm trạng của cô.
Hắn căn bản... định tôn trọng cô một chút nào!
Cảm giác bất lực kéo cô chìm xuống, khiến cô cảm thấy ngạt thở.
Ôn Nghênh mất một lúc lâu mới dịu , để bản khôi phục cảm xúc bình thường, trở sân như chuyện gì xảy .
Cô .
Dưới gốc cây tùng bách, Chu Duật dập tắt điếu t.h.u.ố.c trong tay, về hướng cô rời khẩy một tiếng.
-
Lam Thịnh.
Khi Tô Niệm đặt điện thoại trở mặt bàn, Lục Cẩn Xuyên vặn từ phòng họp bên trở về, sải đôi chân dài bước tới, đồng hồ: “Sao vẫn qua đó?”
Tô Niệm nhạt: “Muốn đợi cùng qua, còn công việc khác bận ?”
Mẹ cô tổ chức sinh nhật, thời gian Lục Cẩn Xuyên mua quà .
Cô để tâm đến chuyện của cô , mà hôm nay tổ chức sinh nhật, còn đặc biệt đến khu nghỉ dưỡng danh nghĩa của Trình Mộ, bao trọn một ngày một đêm, chỉ vì để bà vui vẻ.
Bọn họ dự định tối nay cùng ăn bữa cơm, đó cắt bánh kem.
Lục Cẩn Xuyên ngước mắt: “Em qua đó , bên vẫn còn chút việc xử lý xong.”
Quan sát thần sắc Lục Cẩn Xuyên một chút, Tô Niệm mới chần chừ gật đầu, duy trì dáng vẻ dịu dàng phóng khoáng: “Cũng , em qua đó đợi .”
“Được.” Ánh mắt Lục Cẩn Xuyên rơi xuống tập tài liệu bàn.
Tô Niệm lấy từ trong túi một chiếc hộp tinh xảo, cô bước tới mở hộp đặt bên tay Lục Cẩn Xuyên: “Đây là chiếc cà vạt em đặc biệt chọn cho , hôm nay là ngày vui, lát nữa thể đeo chiếc cà vạt qua đó ?”
Lục Cẩn Xuyên liếc một cái.
Là một chiếc cà vạt nền đen thêu chìm hoa văn màu đỏ.
Điểm xuyết màu đỏ, vô cùng bắt mắt xuất sắc.
Hắn nhàn nhạt ừ một tiếng: “Để tài xế đưa em .”
Tô Niệm lúc mới nhếch môi: “Vâng.”
Tiễn Tô Niệm , Triệu Kha lúc mới bước : “Lục tổng, lịch trình hôm nay đều lùi , ngài định khi nào xuất phát?”
Hắn quan sát biểu cảm của Lục Cẩn Xuyên một chút, phát hiện gì đặc biệt.
Liền cũng nhắc đến chuyện ngày giỗ mà Ôn Nghênh đề cập đó.
Rõ ràng, Lục tổng sẽ ưu tiên Tô tiểu thư, bên phía Ôn Nghênh chắc cũng ...
Trước đây cũng từng thấy Ôn Nghênh vì loại chuyện mà làm ầm ĩ với Lục tổng, cô sẽ điều hiểu chuyện.
“Ôn Nghênh hôm nay gọi điện thoại tới ?” Lục Cẩn Xuyên đột nhiên hỏi một câu.
Triệu Kha sững một chút, chần chừ : “... Hôm nay .”
Đôi mắt đen của Lục Cẩn Xuyên sâu thẳm: “Vậy .”
Triệu Kha đột nhiên câu hỏi ngược ép toát mồ hôi lạnh.
Mạc danh kỳ diệu bắt đầu căng thẳng và chắc chắn: “Lục tổng...”
Lục Cẩn Xuyên nhíu mày một lát, đó cúi đầu xem tài liệu trong tay: “Còn chuyện gì nữa.”
Triệu Kha thiên nhân giao chiến một trận, mới thăm dò : “Bên phía Trình tổng gọi điện thoại tới, hỏi màn trình diễn pháo hoa sắp xếp lúc mấy giờ? Còn bảo nhắc ngài mặc đồ sáng màu một chút, Tô tiểu thư tối nay sẽ mặc lễ phục màu đỏ, chiếc cà vạt thể phối với màu váy của Tô tiểu thư.”
Lục Cẩn Xuyên chiếc cà vạt bàn.
Trầm tư một lúc lâu, mới đột nhiên : “Cậu làm một việc .”
_
Ôn gia.
Khi Ôn Nghênh trở phòng khách, bắt gặp Chu Duật cũng bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-85-nghenh-nghenh-hay-la-em-cau-xin-anh-di.html.]
Nhìn dáng vẻ như chuyện gì xảy của Ôn Nghênh, Chu Duật chợt một tiếng: “Có phụ nữ kết hôn đều nhẫn nhục cầu như ? Đừng đợi nữa, Lục Cẩn Xuyên sẽ đến .”
Hắn nheo mắt, giọng điệu như mấy phần thật lòng: “Nghênh Nghênh, là em cầu xin , lẽ thể cân nhắc giúp em thoát khỏi biển khổ.”
Ôn Nghênh sự trào phúng đặc quánh trong lời của Chu Duật, cô đáp lời mà rời .
Chu Duật bóng lưng cô dần dần tắt nụ .
Nhìn dáng vẻ cam tâm chịu đựng tủi của Ôn Nghênh, ngược là yêu đủ sâu đậm đấy.
Hắn chằm chằm bóng lưng cô hồi lâu.
Lấy điện thoại chụp một bức ảnh bóng lưng Ôn Nghênh ở cách đó xa, gửi cho một tài khoản WeChat từng trò chuyện.
——[Lục tổng, Nghênh Nghênh nhà chúng ép quá sẽ c.ắ.n đấy, chuyện tổ chức sinh nhật cho Tô phu nhân, cô làm ầm ĩ lên chắc dễ , chi bằng thế , Lam Thịnh nhường cho Phương Lý một điểm phần trăm, cô vốn luôn lời , giúp xoa dịu cô ngoan ngoãn phục tùng, làm lỡ dở chuyện tình ý của và Tô tiểu thư, đôi bên cùng lợi, thế nào?]
mà, bên hồi âm.
Tin nhắn WeChat của , bặt vô âm tín.
Rất rõ ràng... Lục Cẩn Xuyên chọn cách lạnh lùng ngó lơ .
Chu Duật chậc một tiếng.
Lục Cẩn Xuyên a, đem sự quan tâm đối với Ôn Nghênh phô bày đến mức vô cùng nhuần nhuyễn!
_
Khi Ôn Nghênh đến bên cạnh Thẩm Giai Tiếu, cô đang nhíu mày, biểu cảm lắm.
“Sao ?”
Ôn Nghênh véo véo má cô .
Thẩm Giai Tiếu lúc mới hồn, chút phức tạp Ôn Nghênh.
“Nghênh Nghênh đừng tức giận nhé...”
“Chuyện gì?”
Ôn Nghênh ngước mắt hỏi một câu, tiếp tục bày biện đồ cúng cho ngay ngắn.
Thẩm Giai Tiếu c.ắ.n cắn răng, lấy điện thoại của Hạ Tây Thừa bên cạnh qua: “Tô Niệm đăng vòng bạn bè ... xem .”
Ôn Nghênh vốn tò mò đến .
khi ánh mắt rơi xuống, khẽ lóe lên.
Lần .
Tô Niệm chỉ đăng một bức ảnh.
Cô tựa mép bàn, trong tay cầm một chiếc cà vạt nền đen thêu chìm hoa văn màu đỏ, góc bên trái là một đoạn cánh tay mặc áo sơ mi trắng của đàn ông, Ôn Nghênh liếc mắt một cái liền nhận là Lục Cẩn Xuyên.
——[Phối với váy đỏ của , vặn.]
Thẩm Giai Tiếu tức đến mức n.g.ự.c nghẹn : “Có tiện nhân chứ?”
“Tớ tin cô hôm nay là ngày giỗ của dì, mà để Lục Cẩn Xuyên đeo đồ hỉ khí như ngày giỗ của vợ, là rắp tâm gì?!”
“Rõ rành rành là cố ý làm buồn nôn! Chúng ở bên thương tiếc, hai con đó ăn mừng cái quái gì? Lục Cẩn Xuyên dung túng Tô Niệm đến , đến mức phân biệt trái, chuyên đ.â.m d.a.o vết thương của ?”
Biểu cảm Ôn Nghênh dần nhạt xuống, cho đến khi nhận lòng bàn tay đau nhói, mới khó khăn lắm hồn.
Lục Cẩn Xuyên...
Hắn thực sự làm như ?
Hắn hôm nay là ngày gì ?
Vậy mà thực sự dung túng con Hà Túc ác ý phóng ám tiễn như ?
Hạ Tây Thừa đều sầm mặt xuống.
“Anh chỉ là bất ngờ, Lục Cẩn Xuyên mà coi trọng Tô Niệm đến thế.” Thần sắc nghiêm túc thêm vài phần: “Nếu rõ hôm nay là ngày gì, mà vẫn làm loại chuyện đó, Nghênh Nghênh, ba năm nay của em coi như cho ch.ó ăn .”
Rốt cuộc thể tuyệt tình với Ôn Nghênh đến mức nào, mới thể đối xử với cô như ?
Một ngày vợ chồng còn trăm ngày ân nghĩa, tim Lục Cẩn Xuyên làm bằng đá ?
Ôn Nghênh im lặng một lúc.
Bỏ qua chuyện chiếc cà vạt .
Lục Cẩn Xuyên sẽ chọn bên phía Tô Niệm, trong lòng cô sớm suy đoán, gì đến thất vọng?
Chuyện quy cho cùng, ngọn nguồn vẫn là ở Lục Cẩn Xuyên.
Bất luận Hà Túc ôm tâm lý gì mà tổ chức sinh nhật rầm rộ, bọn họ khiêu khích là sự thật, dọn dẹp hậu quả cho bọn họ, từ đầu đến cuối vẫn là Lục Cẩn Xuyên.
Bởi vì.
Tô Niệm và Hà Túc vô cùng rõ ràng, trong những thời khắc quan trọng thế , Lục Cẩn Xuyên sẽ chỉ hướng về bọn họ.
“Đến giờ , nên chính thức bắt đầu thôi.” Cù Tùy Lan và Ôn Diệc Lương dìu bước .
Cho dù chuẩn tâm lý, nhưng khi sự thật bày mắt khoảnh khắc , Cù Tùy Lan vẫn sắc mặt thở dài một tiếng: “Không đến thì đến , việc nên làm vẫn làm.”
Ôn Nghênh đột nhiên cảm thấy với bà ngoại bọn họ.
Trao gửi phận đúng , dẫn đến việc bà ngoại bọn họ đều chịu ấm ức theo cô.
Khoảnh khắc , cô đột nhiên quan tâm nhiều như nữa, cô hít sâu một : “Bà ngoại, cháu với bà một chuyện.”