Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 450: Chiêu Chiêu như nguyện
Cập nhật lúc: 2026-04-25 15:50:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tâm trạng của Ôn Nghênh hôm nay giống như ấp ủ một chú chim đang nhảy nhót vui sướng.
Không thể diễn tả tâm trạng đó.
Chỉ thể vô thức nắm chặt lấy tay Lục Cẩn Xuyên, dường như làm mới thể khiến bản tương đối an định hơn một chút.
Đứa trẻ dạo thể chuyển ngoài , hiện tại về cơ bản còn vấn đề gì lớn nữa, bất kỳ sự khác biệt nào so với trẻ sơ sinh bình thường.
Lục Cẩn Xuyên gọi qua thông báo chi tiết một hạng mục cần chú ý.
Ôn Nghênh ghi nhớ từng chữ một trong lòng.
Y tá tiến lên bế em bé , đưa trong vòng tay Ôn Nghênh: “Ôn tiểu thư, chúc mừng, bảo bối của cô vô cùng khỏe mạnh.”
Ôn Nghênh vội vàng đón lấy cơ thể nhỏ bé mềm mại đó, cô ôm bảo bối, đột nhiên một loại xúc động .
Đang lúc cô kỹ hơn ngũ quan của bảo bối, tiểu nhân nhi trong lòng mở mắt, một đôi mắt to đen láy xinh , nếp gấp mắt hai mí đều vô cùng tinh xảo, lông mi dài dằng dặc, đang chớp mắt chớp chằm chằm cô, hô hấp của Ôn Nghênh ngưng trệ.
Giây tiếp theo, ngón tay cô bàn tay nhỏ xíu đó nắm lấy.
Tiểu nhân nhi trong lòng dường như cảm nhận sự kết nối huyết mạch bẩm sinh với cô, trong miệng khẽ hừ hừ.
Trái tim Ôn Nghênh dường như đều đ.á.n.h xuyên qua.
Đứa trẻ nuôi dưỡng vô cùng , trẻ sơ sinh thông thường sẽ giai đoạn khó coi, nhưng bảo bối của cô thì , nhẵn nhụi xinh .
“Có con bé đang với em ?” Ôn Nghênh vui sướng đầu Lục Cẩn Xuyên, đối diện với đôi mắt ngậm của .
Lục Cẩn Xuyên nghiêng qua, ngón tay thon dài khẽ chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của bảo bối:"Quả thực, dù con bé cũng xinh như mà."
Anh Ôn Nghênh hiện tại vui vẻ như , đưa tay lau vệt nước mắt hạnh phúc nơi khóe mắt cô: “Đã nghĩ xem, con gái chúng tên là gì ?”
Ôn Nghênh lập tức chút mờ mịt, thời gian cô quả thực khá bận rộn, cộng thêm, dù đứa trẻ cũng chỉ ở trong bụng cô ba tháng, nhiều chuyện cô đều kịp nghĩ tới, suy cho cùng cảm nhận thực tế, thể vươn nhiều ảo tưởng đến .
“Anh nghĩ ?” Ôn Nghênh lập tức , với sự hiểu của cô về Lục Cẩn Xuyên, nhất định sẽ là chút chuẩn nào.
Đuôi mày Lục Cẩn Xuyên khẽ nhướng, thu liễm ánh mắt bảo bối trong lòng cô, trong thần sắc còn sự nhạt nhẽo, mà thêm vài phần dịu dàng: “Chiêu Nguyện, em thấy thế nào?”
Ôn Nghênh bất giác lẩm bẩm một tiếng: “Chiêu Nguyện, Lục Chiêu Nguyện.”
“Ừm, Chiêu Chiêu như nguyện, Chiêu Nguyện của chúng quãng đời còn suôn sẻ.” Lục Cẩn Xuyên suy nghĩ nhiều.
Cái tên Chiêu Nguyện , là kỳ vọng của đối với đứa trẻ, và Ôn Nghênh cùng một chặng đường hề suôn sẻ, thậm chí nhiều lúc luôn ngược với những gì mong và nhung nhớ, ngay cả phận như bọn họ cũng trải qua bao gian nan hiểm trở, mới vất vả khắc phục và giải quyết .
Anh hy vọng trong cuộc đời của con gái bất kỳ một chút trở ngại vấp váp nào.
Anh con bé bệnh tật, Chiêu Chiêu như nguyện.
Ôn Nghênh nhấm nháp kỹ lưỡng cái tên , càng ngày càng thích, cô gần như thấu dụng tâm lương khổ của Lục Cẩn Xuyên.
Đặc biệt là, sự đời bình an của đứa trẻ đều hề dễ dàng.
Cô cúi đầu, gò má khẽ cọ cọ khuôn mặt nhỏ nhắn của Chiêu Nguyện: “Chiêu Nguyện thích cái tên ? Ba con vẫn khá là trình độ đấy.”
Nghe thấy danh xưng “ba” thốt từ miệng Ôn Nghênh.
Lục Cẩn Xuyên mới cảm thấy n.g.ự.c thắt .
Dường như tâm trạng treo lơ lửng trong lòng bấy lâu nay, cuối cùng cũng hạ cánh an .
Đó là một sự khẳng định.
Anh thích phận mà Ôn Nghênh trao cho .
Ôn Nghênh đối với Chiêu Nguyện gần như yêu thích buông tay, trêu đùa Chiêu Nguyện một lúc lâu.
Chiêu Nguyện dù cũng còn nhỏ, nhanh ngủ.
Cô mới lưu luyến rời đặt Chiêu Nguyện trở nôi em bé.
bây giờ cô cảm thấy cần học hỏi đàng hoàng xem làm thế nào để trở thành một đủ tiêu chuẩn.
Bất luận là cho bú, là tã, là cách bế trẻ sơ sinh, cho đến các loại tình huống đột phát liên quan đến trẻ sơ sinh, cô còn học hỏi nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-450-chieu-chieu-nhu-nguyen.html.]
Điều khiến Ôn Nghênh chút như lâm đại địch, vô cùng nghiêm túc tìm kiếm các loại giáo trình.
“Nghe trẻ sơ sinh một đêm cần cho b.ú nhiều , nhiệt độ của nước, lượng sữa bột, còn cách pha, cùng với tư thế cho b.ú đều cầu kỳ.” Ôn Nghênh từ nhỏ là tác phong hành sự lý trí tuyệt đối, tuy là học sinh khối tự nhiên, nhưng cô vẫn đủ tỉ mỉ kiên nhẫn.
Lục Cẩn Xuyên cứ thế bên cạnh cô, cô lướt các trang web máy tính.
Một tay chống thái dương, khóe miệng khẽ động: “Ừm, sữa bột trẻ sơ sinh tiêu hóa nhanh, hai đến ba tiếng cho b.ú một , một ngày đều cần 8~12 , buổi tối sẽ khá vất vả, nhiệt độ nước thì nhất là 40 độ, 30 ml, tư thế bế cho b.ú là nhất, phòng ngừa sặc sữa.”
Anh kiên nhẫn trả lời từng câu hỏi của Ôn Nghênh vô cùng rõ ràng rành mạch.
Ôn Nghênh bất ngờ đầu .
“Anh làm bài tập từ ?”
Tỉ mỉ đến ?
Đôi mắt đen của Lục Cẩn Xuyên quét qua tài liệu cô đang định tra cứu: “Em hỏi máy tính bằng hỏi , còn diện hơn máy tính.”
Lúc chuẩn sẵn tinh thần tự chăm con .
Cũng định ném đứa trẻ cho bảo mẫu, cũng sẽ yên tâm.
Cho nên đặc biệt mời nhân viên chuyên nghiệp tiến hành học tập một cách hệ thống hóa.
Bao gồm tư thế bế, cách giải quyết khi sặc sữa vân vân.
Anh hy vọng con gái , là đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới, nhiều chuyện đều nguyện ý tự lực vi.
Ôn Nghênh mà vài phần đắc ý biểu cảm nhẹ tựa lông hồng của Lục Cẩn Xuyên.
“Anh còn chuyên nghiệp hơn làm là em đây, làm em vẻ như kém một bậc.”
Lục Cẩn Xuyên khẽ nhướng mày, giọng điệu chậm rãi, trong sự rụt rè vẻ chọc tức : “Điểm em chịu thua thôi, em quả thực sánh bằng .”
“…”
Anh vẫn sẽ nhường nhịn cô nhiều.
Lời thật cũng chút khiến buồn bực.
Ôn Nghênh lập tức phục rút tay đang nắm : “Đó là do tình hình đứa trẻ sớm hơn, làm đủ bài tập từ , bay em một bước mà thôi.”
“Sớm muộn bây giờ cũng thành lập nữa , chính là sẽ chăm sóc Chiêu Nguyện hơn em, cho nên từ bây giờ đến lúc Chiêu Nguyện một tuổi, sẽ chăm sóc Chiêu Nguyện nhiều hơn em một chút, dù cũng đáng tin cậy hơn, em thể ở bên cạnh bàng quan học hỏi, thể dạy học miễn phí.”
Lục Cẩn Xuyên một nữa ôm , lời khá là dẻo miệng.
Còn cho phép Ôn Nghênh can thiệp quá mức.
Ôn Nghênh hung hăng vỗ mu bàn tay : “Lục tổng, tự tin thái quá đấy.”
Hai bắt đầu một cuộc tranh luận xem ai chăm sóc đứa trẻ hơn.
Lục Cẩn Xuyên đương nhiên là tấc đất nhường.
Ôn Nghênh tranh , dứt khoát hất xem Chiêu Nguyện.
Bọn họ dự định ngày hôm sẽ về nước.
Đưa đứa trẻ về, để nhà đều một chút tin tức lành .
Lục Cẩn Xuyên dáng vẻ Ôn Nghênh bò bên mép chiếc giường nhỏ của Chiêu Nguyện rời .
Cứ thế tựa khung cửa, bao lâu cũng chán.
Thực Ôn Nghênh làm bất cứ việc gì cũng đều thể làm vô cùng , trong việc chăm con chắc chắn sẽ tận tâm tận lực, nhưng Ôn Nghênh dù cũng mới ốm dậy, hy vọng Ôn Nghênh sẽ quá mệt mỏi, suy cho cùng chăm con là một việc nhẹ nhàng.
Cần thức trắng hết đêm đến đêm khác.
Đặc biệt là tính cách của Ôn Nghênh, cũng hiểu rõ.
Chiêu Nguyện vốn dĩ là đứa trẻ từng “mất ”, cô cũng giống như , sẽ dễ dàng mượn tay khác để chăm sóc, tự lực vi là đa , chắc chắn sẽ chịu mệt.
Anh thể để Ôn Nghênh chịu mệt.
Chuyện , vốn nên gánh vác nhiều trách nhiệm hơn.