Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 318: Cô ta chưa từng chạm đến ngưỡng cửa của cô!
Cập nhật lúc: 2026-04-25 14:53:10
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngụy Kiết Xưởng hôm nay vội về, ít đến chào hỏi, tâm trạng ông vẻ cũng khá , giống như đây lạnh mặt đuổi , nể nang nửa phần tình diện.
Lúc Ôn Nghênh tới, Ngụy Kiết Xưởng mới đuổi khéo một nhóm .
Sau khi thấy Ôn Nghênh.
Ngụy Kiết Xưởng hừ lạnh một tiếng, chắp tay lưng ngoài.
Ôn Nghênh cũng theo.
Trợ lý của Ngụy Kiết Xưởng thì theo phía , nếu đến hàn huyên sẽ một bước để từ chối.
“Ngài thể trò chuyện với cháu một lát ?” Ôn Nghênh , Ngụy Kiết Xưởng cũng coi như đang cho cô cơ hội.
Ngụy Kiết Xưởng nghiêng đầu liếc cô một cái: “Bây giờ Ôn Nghênh cô còn như xưa, thiếu gì đến tận cửa cầu xin gặp một , còn cần hỏi ý kiến ?”
Ôn Nghênh: “...”
Cái miệng của Ngụy lão, xưa nay vẫn độc địa tha cho ai.
Cô cũng để bụng, ngược vẫn khiêm tốn: “Ngài đùa , trò hề hôm nay, cháu cũng khá bất ngờ.”
Ngụy Kiết Xưởng lúc mới nhanh chậm bước xuống bậc thang, giọng điệu thấy bao nhiêu hòa ái: “Đó là đương nhiên, ngày hôm nay con đường cô , thể là thuận buồm xuôi gió, trong giới nghiên cứu khoa học rộng lớn , cô, coi như là độc nhất vô nhị .”
Làm nghiên cứu, thể nhận sự chú ý và vinh dự lớn như , tính là nhiều.
Trong ngành , cũng chỉ ông và Hạ Giáng là danh tiếng vang dội hơn một chút.
Các ngành khác, ngoại trừ những cống hiến xuất sắc đặc biệt, hoặc lên một vị trí cao nào đó, thể đến cũng chỉ đếm đầu ngón tay.
Ôn Nghênh tiếp theo đây.
Sẽ nhiều tò mò xem tương lai cô còn thể đạt thành tựu cao đến mức nào.
Ôn Nghênh cũng rõ điểm , nhưng điều cô càng nghĩ thông suốt là: “Ở bên trong ngài , chuyện của Tô Niệm ngài một nguyên do, là chuyện gì ạ...?”
Sao kéo cả Ngụy Kiết Xưởng ?
Về điều .
Ngụy Kiết Xưởng chậm rãi liếc cô một cái: “Không gì đáng , loại chuyện chính là tự lựa chọn, một niệm thần ma mà thôi, luôn động những tâm tư lệch lạc nên động, nếu như nội tâm lương thiện, cũng sẽ đến bước đường như ngày hôm nay.”
Thực ông Tô Niệm quả thực là một mầm non .
Khả năng học hỏi mạnh, trí nhớ cũng , những phần trọng điểm ông , cô mà thực sự thể nhớ , còn thể áp dụng , ông từng phủ nhận một phần năng lực nào đó của Tô Niệm.
Ôn Nghênh hiểu những vòng vo trong đó.
phản ứng của Ngụy Kiết Xưởng, cô cảm thấy hình như khá bình thản.
Cũng bao nhiêu sự bất ngờ.
“Chuyện cấp sẽ can thiệp, tầng lớp liên quan khá rộng, cô cần bận tâm, vấn đề bên đều sẽ giải quyết.” Ngụy Kiết Xưởng lạnh mặt xem giờ.
Cũng quan tâm Ôn Nghênh hiểu lời ông , liền xua tay xoay rời .
Vẫn là tính khí kỳ quặc như .
Ôn Nghênh bóng lưng ông, khẽ nhíu mày.
Lúc Hạ Tây Thừa , vỗ vai cô một cái: “Tiếu Tiếu xử lý chuyện của trai cô , Thẩm Dật Phong hôm nay công khai đỡ cho Tô Niệm, vốn dĩ chuyện tính chất nghiêm trọng, xen một chân, là chuyện .”
Ôn Nghênh cũng ngờ tới.
Thẩm Dật Phong vì Tô Niệm mà bất chấp như .
“Ngụy lão ?” Hạ Tây Thừa hỏi.
Ôn Nghênh trầm tư giây lát: “Không chi tiết, nhưng cảm thấy thời điểm mấu chốt Tô Niệm gặp ông tình cờ thấy dữ liệu của ... kỳ lạ lắm.”
Bản Tô Niệm thua hai trận.
Tâm lý âm thầm đổi.
Thời điểm mấu chốt nếu cơ hội nào đó, nếu đối phương tâm trí vững vàng, dễ con đường sai lệch.
Cũng quả thực ứng nghiệm với câu , thần ma một niệm, thứ gọi là nhân tính , chịu nổi sự suy xét.
Hạ Tây Thừa chỉ nhún vai, đó xoay chìa khóa xe: “Cũng thú vị thật, ngược cáo buộc cô giống cô , nếu cô con bài tẩy đó, cách làm của cô chính là dồn cô chỗ c.h.ế.t. Nếu cô công khai động những tâm tư , thấy cô , cũng đến mức làm cho thể thu dọn tàn cuộc.”
Tô Niệm chính là ngờ Ôn Nghênh mà một phận con bài tẩy lớn đến thế.
Nếu , bây giờ đưa điều tra chính là Ôn Nghênh .
Trong mắt ngoài, Ôn Nghênh đóng đinh lên cột nhục nhã.
Ôn Nghênh thêm gì nữa.
Cô dự định rút lui sớm, nếu lát nữa chặn , thì dễ dàng kết thúc .
Bọn họ .
Bên , Bùi Khanh Ngôn dừng khi lên xe, liếc về hướng của Ôn Nghênh.
Bùi Tự Bạch , thấy Bùi Khanh Ngôn đang như điều suy nghĩ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-318-co-ta-chua-tung-cham-den-nguong-cua-cua-co.html.]
Anh bước tới: “Thân phận của cô ai ngờ tới, bây giờ công khai, càng sẽ nhận sự coi trọng từ cấp , còn thích hợp để làm trò đùa trẻ con nữa.”
Bùi Tự Bạch về phía xe của , khi buông một câu tản mạn: “Chị đừng thực sự nghĩ rằng, bên phía Lục Cẩn Xuyên sẽ đoán hôm đó chị làm gì.”
Bùi Khanh Ngôn lúc mới liếc Bùi Tự Bạch.
Khóe môi nở nụ , bao nhiêu chân tâm thật ý.
-
Tô Niệm từng nghĩ tới, một ngày sẽ bước cơ quan điều tra quốc gia .
Từng tầng thẩm vấn.
Cô gần như mồ hôi lạnh thấm ướt cổ áo.
Toàn bộ quá trình kéo dài gần hai tiếng đồng hồ.
Liên quan đến cơ mật cấp , quy trình vô cùng nghiêm ngặt.
Cô đương nhiên thể nào thực sự thừa nhận, cô phủ nhận, thời hạn điều tra đương nhiên cũng sẽ kéo dài.
Lúc từ cơ quan bước .
Trời chạng vạng.
Trong suốt quá trình, cô nhận một cuộc điện thoại nào từ phía Lục Cẩn Xuyên.
Thậm chí, Lục Cẩn Xuyên cũng đến đón cô .
Nhìn ngã tư đường trống trải.
Sắc mặt vốn trắng bệch của Tô Niệm càng thêm khó coi, cô mím chặt môi, cưỡng ép đè nén sự bất an trong lòng, còn phối hợp điều tra thẩm tra, thậm chí...
Còn giám sát tạm thời.
Có thể tưởng tượng hậu quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào.
Điều khiến tim cô một chìm xuống tận đáy.
Khi xe của cơ quan đưa về nhà.
Hà Túc đợi sẵn .
Tin tức , thậm chí mạng bắt đầu lên men, phát triển với tốc độ và xu thế khủng khiếp.
Tô Niệm bước cửa, vô lực ngã gục xuống sô pha.
“Có nhầm lẫn gì ? Ôn Nghênh thể! Nó chẳng chỉ là một con gà mờ mới nghề ?!” Chân tay Hà Túc đều lạnh toát, cho dù là bà , cũng suýt mất khả năng suy nghĩ.
Ôn Nghênh...
Vậy mà liên quan đến U. N2?
Chỉ dựa một bà nội trợ từng quanh quẩn bên xó bếp?
Môi Tô Niệm trắng bệch, hít sâu một : “Con ! Chuyện nếu giải quyết thỏa, con sẽ dính líu đến việc làm lộ cơ mật quốc gia, là trọng tội, còn xâm phạm lợi ích cấp , cấp trực tiếp truy cứu trách nhiệm... Con...”
Sẽ tiêu đời.
Tội danh , gần như là mức độ hô đánh, càng đừng đến việc tiếp tục làm việc trong ngành mà cô luôn tự hào.
Hà Túc cho dù từng thấy sóng to gió lớn, nhưng cũng hoảng loạn trong khoảnh khắc .
Ngã xuống, nhưng bà vẫn ngừng suy nghĩ: “Ngụy Kiết Xưởng cũng với con đó là do ông ! Chuyện khỏi quá trùng hợp !”
Đầu óc Tô Niệm rối như tơ vò, cô nghĩ nguyên cớ.
Ôn Nghênh mà là sáng tạo U. N2, chuyện , cho đến tận bây giờ, cô vẫn khó mà tin và chấp nhận !
Cô quá đây là một chuyện khủng khiếp đến mức nào.
Năm đó Ôn Nghênh mới hai mươi tuổi...
Chỉ trong một đêm, cách giữa cô và Ôn Nghênh tựa như trời với đất, cô mới là kẻ rơi xuống bùn lầy, cô tự xưng là thiên tài bao nhiêu năm nay, trong chuyên ngành là top đầu, thậm chí luôn kiêu ngạo mặt Ôn Nghênh như ...
đến cuối cùng...
Lại thông báo cho cô , cô ngay cả cái bóng của Ôn Nghênh cũng từng rõ?
Càng đừng đến việc, sánh ngang với cô...
Kết quả giống như một cái tát rát ruột rát gan, đ.á.n.h nát sự kiêu ngạo của cô !
Khoảnh khắc .
Ngoài sự đau đớn khó tin , cô thậm chí còn lan tràn một loại oán hận kỳ lạ.
Trong đầu là việc sẽ tù tội, năm hề ngắn, nỗ lực bao nhiêu năm cày cuốc trong chuyên ngành , nửa đời hủy hoại.
Trong khoảnh khắc , cô thậm chí còn nảy sinh một ý nghĩ đáng sợ.
Thà rằng lúc tù vì tội phỉ báng với Ôn Nghênh, ít nhất biểu hiện thì một năm là , còn ảnh hưởng đến sự phát triển của cô trong ngành, Thỉ Du Lĩnh Hàng cũng sẽ xảy chuyện, cô vẫn sẽ tiếp tục nhận hoa hồng, thứ dường như đều sẽ xảy ...
Tô Niệm lấy điện thoại .
Tìm của Lục Cẩn Xuyên, nhưng dừng lúc định gọi .