Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 197: Ôn Nghênh bị nhà họ Hạ đuổi ra ngoài
Cập nhật lúc: 2026-04-25 14:45:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Nghênh về nhà cũ bên chỗ Cù Tùy Lan một chuyến.
Trạng thái của bà cụ khá , tinh thần sảng khoái làm vài món ăn.
Toàn là những món Ôn Nghênh thích ăn.
Trong lúc Ôn Nghênh chuyện, đĩa thức ăn bên tay chất thành núi nhỏ.
Cô nhịn bật , nhưng cũng phụ lòng Cù Tùy Lan, cho dù khẩu vị kém nhiều, cũng cố gắng ăn từng chút một.
Sau bữa ăn trò chuyện cùng Cù Tùy Lan một lúc.
Ôn Nghênh liền ở .
Lấy những cuốn sách hai ngày nay , tiếp tục .
Không chậm trễ một chút thời gian nào cho những việc cần làm.
Cô là làm việc đấy, hiệu suất học tập cao, rảnh rỗi còn mài giũa vài bài luận văn.
Hạ Giáng thỉnh thoảng sẽ kiểm tra đột xuất, xem tiến độ của cô.
Ôn Nghênh càng dám lơ là.
Dự án cứu hộ chống thiên tai cần một thời gian nhất định để luận chứng phương án.
Thời gian nghỉ ngơi của Ôn Nghênh gần như cũng ép khô sạch sẽ.
Thứ Hai.
Vừa thảo luận xong thiết kế kết cấu cơ khí, Thẩm Giai Tiếu chạy đến văn phòng Ôn Nghênh lấy một chai nước khoáng ga ướp lạnh, ngã phịch xuống sô pha, ừng ực uống hơn nửa, mới dập tắt vài phần hỏa khí.
“Hôm qua cuối tuần, nhà họ Thẩm mời tham gia một bữa tiệc tối, đoán xem tớ thấy ai? Tô Niệm và đó của cô , bây giờ bắt đầu các loại tiệc tối cao cấp, chen chân giới danh lưu thật phong quang!”
Ôn Nghênh đặt bút máy xuống ngẩng đầu sang: “Cậu xảy xung đột chứ?”
Thẩm Giai Tiếu chỉ : “Tớ bình tĩnh lắm, chỉ là cảm thấy, đàn ông Lục Cẩn Xuyên thật sự suy nghĩ chu , tổ chức triển lãm cá nhân cho Hà Túc, đích mời bao nhiêu ông lớn trong ngành, bây giờ tạo thanh thế cho nhà họ Tô đến mức độ , thật sự đủ dụng tâm.”
Nói .
Cô cho Ôn Nghênh xem weibo chính thức mà tổ chức từ thiện đăng tải.
Triển lãm tranh của Hà Túc bán ngoài mười bức tranh.
Tổng cộng hơn năm triệu.
Quyên góp bộ .
Ôn Nghênh một cái liền thu hồi tầm mắt, ngược cũng cảm thấy Hà Túc lợi dụng cơ hội mở rộng thị trường để tạo giá trị lợi ích lớn hơn cho bản .
“Tranh của bà , bán riêng ?”
Thẩm Giai Tiếu lắc đầu: “Hà Túc bây giờ theo con đường cao cấp, đắp nặn bản thành nghệ sĩ nổi tiếng, bán lẻ, chỉ bán khi mở triển lãm tranh, báo triển lãm tranh là nửa năm nữa, ngược sẽ nâng cao vị thế cho bản !”
Lần quyên góp bộ.
Nửa năm triển lãm tranh thương mại thực sự mở , trong tình huống danh tiếng tăng vọt, chẳng sẽ khiến hai con kiếm đầy bồn đầy bát ?
“Thỉ Du Lĩnh Hàng bây giờ cũng khá phong quang vô hạn, một bạn trong giới mà tớ quen , một bộ phận công ty đến tận cửa xin hợp tác , chừng sẽ diễu võ dương oai với Phi Tỷ chúng thế nào .”
Ôn Nghênh rũ mắt suy nghĩ một lúc.
Lần Lục Cẩn Xuyên phô trương ủng hộ con bọn họ, trực tiếp đặt nền móng cho địa vị và sức nặng của Tô Niệm trong mắt khác, ai dám chậm trễ.
Vừa giúp Hà Túc mở triển lãm tranh để Tô Niệm bọn họ kết giao với danh lưu, lợi dụng việc quyên góp để đ.á.n.h bóng danh tiếng cá nhân của Hà Túc và độ nhận diện của Thỉ Du Lĩnh Hàng quốc.
Thực sự ý nghĩa đối đầu với Phi Tỷ.
Ôn Nghênh tiếp tục ký xong chữ, ngược ảnh hưởng gì: “Không , tài nguyên nhân mạch quan trọng, chất lượng dự án càng quan trọng hơn, làm bản , còn hữu dụng hơn là quản khác.”
Đây cũng là đạo lý cô hiểu khi bệnh.
Tinh lực, thời gian đều hạn, cô đặt những việc ý nghĩa với bản hơn.
Còn về ân oán cũ của Hà Túc và .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-197-on-nghenh-bi-nha-ho-ha-duoi-ra-ngoai.html.]
Cô cũng định lật qua trang mới, cho dù đó Lục Cẩn Xuyên từng ngăn cản cô, nhưng kiểu gì cũng sẽ tìm cơ hội nắm thóp đối phương.
Viện sĩ Hạ Giáng hẹn cô buổi chiều qua đó bàn về luận văn.
Hạ Tây Thừa tiếp khách, Ôn Nghênh liền tự lái xe qua đó một chuyến.
Hạ Giáng thấy Ôn Nghênh qua đây, vẫy vẫy tay bảo cô gần: “Ôn tập thế nào ? Cách vòng thi thứ hai đến hai tuần nữa , chớp mắt là đến .”
Ôn Nghênh trong xương tủy vốn khiêm tốn, cho dù nắm chắc, cô cũng bình thản: “Cháu sẽ cố gắng hết sức.”
Hạ Giáng chắp tay lưng hừ lạnh một tiếng: “Cháu đứt quãng ba năm, ba năm thời gian nhân tài thế, những đứa trẻ xuất sắc hết lứa đến lứa khác, nhất đừng lơ là, nếu , thì đừng làm mất mặt.”
Ôn Nghênh mím môi khẽ : “Mất mặt ạ... khá đáng sợ, là thi nữa?”
“Cái đứa trẻ !” Hạ Giáng trong nháy mắt trừng mắt, cầm một xấp bản thảo gõ một cái lên đầu Ôn Nghênh.
Ôn Nghênh ngoan ngoãn rụt cổ né, vẫn cong đôi mắt: “Ông yên tâm, nếu cháu thi đỗ tuyệt đối ông từng chỉ đạo cháu.”
Hạ Giáng đương nhiên Ôn Nghênh vấn đề gì, ông đối với Ôn Nghênh vô cùng yên tâm.
Ông chính là thúc giục cô.
Thêm chút áp lực duy trì cảm giác cấp bách để nỗ lực, kiểu gì cũng là chuyện .
Hạ phu nhân tủm tỉm qua đây mang trái cây nóng cho Ôn Nghênh, mắng Hạ Giáng một tiếng: “Ngày nào cũng lải nhải Nghênh Nghênh, đến ông đừng vẻ, chuyện t.ử tế !”
Ôn Nghênh cúi đầu khẽ .
Ông lão vẫn nghiêm khắc như thường lệ, giảng giải về chuyên môn thì lời lẽ sắc bén, Ôn Nghênh đều dám thở mạnh, ngoan ngoãn ngoan ngoãn ở bên cạnh .
Giữa chừng.
Hạ Giáng lấy hai bản tài liệu cho Ôn Nghênh xem thử.
Còn cho cô một bài tập liên quan đến dự án nghiên cứu khoa học của Viện nghiên cứu hiện tại.
Ôn Nghênh cần phân tích dữ liệu thực nghiệm.
Giữa chừng thực sự là hoa mắt chóng mặt.
Cô liền với Hạ Giáng một tiếng, ngoài hóng gió cho tỉnh táo một chút.
Kinh Thị khi xuân gió cũng mang theo lạnh.
Trong đầu Ôn Nghênh vận hành tốc độ cao những dữ liệu chi tiết .
Đi dạo quanh nhà họ Hạ.
Khu biệt thự môi trường ít hộ gia đình sinh sống.
Ôn Nghênh thấy bên đường tiếng động cơ xe.
Cô ngẩng đầu một cái, là một chiếc Bentley màu đen.
Cô chỉ liếc một cái, cúi đầu suy nghĩ về dữ liệu hệ thống nghiên cứu.
.
Người trong xe kinh ngạc Ôn Nghênh ở cổng lớn nhà họ Hạ.
Trình Mộ đầu Lục Cẩn Xuyên và Tô Niệm ở phía : “Sao Ôn Nghênh bỏ mặc ở ngoài cổng lớn nhà họ Hạ ?”
Sau khi buông lời thi nghiên cứu sinh, là Ôn Nghênh cảm thấy xuống đài , qua nhà họ Hạ tìm Viện sĩ tạo quan hệ ?
Tầm mắt Lục Cẩn Xuyên dời khỏi màn hình máy tính đùi, quét mắt ngoài cửa sổ.
Ôn Nghênh hai tay khoanh n.g.ự.c cúi đầu ở cổng, đang nghĩ gì, thần sắc ngưng trọng, hình như chuyện phiền lòng.
Tô Niệm cũng chú ý tới biểu cảm ‘nặng nề’, và tư thế thất thểu của Ôn Nghênh.
Đã dự liệu từ mà lặng lẽ nhếch môi, .
‘Lời hùng hồn’ thi nghiên cứu sinh của Viện sĩ của Ôn Nghênh mấy ngày vẫn còn văng vẳng bên tai.
Bây giờ thấy Ôn Nghênh cô đơn ăn bám cửa đóng then cài bên ngoài nhà họ Hạ?
Trình Mộ là tính cách giấu chuyện, lập tức kinh ngạc : “Ôn Nghênh đây là nhà họ Hạ công nhận, đuổi ngoài ?”