Hợp Đồng Hôn Nhân Cạn Tình: Sau Khi Mắc Bệnh Nan Y, Cô Ấy Không Chờ Anh Nữa - Chương 117: Xin lỗi, tôi đến muộn

Cập nhật lúc: 2026-04-25 03:30:02
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ôn Nghênh chạm ánh mắt của Lục Cẩn Xuyên.

Đôi mắt sâu thẳm của lạnh nhạt đến thế, đang chờ đợi câu trả lời xác nhận từ cô.

Thực Ôn Nghênh hề bất ngờ thái độ của Lục Cẩn Xuyên.

Hành động hôm nay của cô, chắc chắn chạm đến giới hạn cuối cùng của Lục Cẩn Xuyên .

Hai tháng ký xong thỏa thuận ly hôn, nay cuối cùng cũng nhận từ một thời gian cụ thể để làm thủ tục.

Chỉ là, vì Tô Niệm, mới dứt khoát vạch rõ ranh giới với cô như .

Không kéo dài làm lãng phí thời gian của nữa.

“Ừm, .” Ôn Nghênh gật đầu.

Bọn họ đáng lẽ nên từ lâu .

Chỉ cần đến Cục Dân chính, chuyện sẽ ngã ngũ.

Hôm nay là thứ Bảy.

Bên Cục Dân chính làm việc.

Nếu , chắc chắn Lục Cẩn Xuyên sẽ lập tức qua đó giải quyết ngay.

Lục Cẩn Xuyên dáng vẻ bình tĩnh của cô, dường như khẽ khẩy: “Được, đừng đến muộn.”

Ngập ngừng một chút.

Hắn : “Còn về suất nguồn gan…”

“Suất đó nhường, Lục tổng thần thông quảng đại, đến mức nghĩ cách khác.” Đây mới là vấn đề Ôn Nghênh lo lắng, đồng ý đến Cục Dân chính làm thủ tục ly hôn, bây giờ chắc nể mặt cô nữa.

Nghĩ đến đây.

Hốc mắt Ôn Nghênh vô thức đỏ lên, nhưng vẫn chằm chằm .

Cứng đầu đến cực điểm.

Lục Cẩn Xuyên cô.

Im lặng hồi lâu.

Mới chậm rãi mở miệng: “Được, nguồn gan thể cho cô, cô cần lo lắng về vấn đề nữa.”

Lần Ôn Nghênh thực sự chút kinh ngạc.

Rõ ràng cô tát Tô Niệm ngay mặt , Lục Cẩn Xuyên trả suất đó?

Thái độ của Tô Niệm, rõ ràng là tuyệt đối sẽ đồng ý.

Tuy nhiên, Lục Cẩn Xuyên giải thích.

Hắn chẳng hề bận tâm mà xoay , sải bước rời .

Nhìn theo bóng lưng đó.

Ôn Nghênh thở phào nhẹ nhõm một thật mạnh.

đoán thấu thái độ của Lục Cẩn Xuyên.

thời gian đến Cục Dân chính ấn định, cô cũng chẳng quan tâm đến những vấn đề khác nữa.

Đều quan trọng nữa .

Sau khi trút một thở dài, cô nở nụ giễu cợt.

Bây giờ thể dứt khoát ấn định ngày ly hôn như , hình như cô nên cảm ơn Tô Niệm.

Lục Cẩn Xuyên quá xót Tô Niệm .

Cái tát , khiến cho phép cô dùng phận ‘Lục phu nhân’ để đè đầu cưỡi cổ Tô Niệm thêm nữa.

Một lúc lâu khi Ôn Nghênh xác nhận , phía bệnh viện thông báo cho cô, suất xếp hàng của khôi phục, thể làm thủ tục phẫu thuật liên quan cuối tháng.

Cô thực sự kinh ngạc.

Lục Cẩn Xuyên mà thực sự làm .

Điểm , Ôn Nghênh quả thực nghĩ .

Hắn giải thích với Tô Niệm thế nào?

Thái độ của Tô Niệm, rõ ràng là nhất quyết sẽ đồng ý.

Hay là, Lục Cẩn Xuyên dùng thứ khác để bù đắp cho Tô Niệm?

Ôn Nghênh lắc đầu, suy nghĩ sâu xa nữa.

Sóng gió về suất xếp hàng, Ôn Nghênh kể với bà ngoại và .

Tránh để họ lo lắng thêm, chỉ cần chuyện giải quyết là .

Còn về chuyện cô đ.á.n.h Tô Niệm, cũng thấy bất kỳ diễn biến nào tiếp theo.

Tô Niệm dường như báo cảnh sát.

Ôn Nghênh cũng từng lo lắng về vấn đề , nếu thực sự làm lớn chuyện, Tô Niệm chắc chiếm lý.

Đặc biệt là phận của cô nhạy cảm, đến đồn công an sẽ điều tra rõ ràng.

Trên đời bức tường nào lọt gió, nếu những lời đồn đại về mối quan hệ tay ba của họ truyền ngoài, đối với Tô Niệm mà , tổn thất hề nhỏ.

Chắc hẳn Lục Cẩn Xuyên vội vàng đăng ký ly hôn, một là vì tức giận việc cô tay, hai là để ngăn chặn việc làm lớn chuyện sẽ ảnh hưởng đến Tô Niệm.

Ôn Nghênh lười bận tâm xem Lục Cẩn Xuyên dự tính gì.

Cô vẫn còn một chuyện giải quyết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hop-dong-hon-nhan-can-tinh-sau-khi-mac-benh-nan-y-co-ay-khong-cho-anh-nua/chuong-117-xin-loi-toi-den-muon.html.]

Nhìn điện thoại, tin nhắn ly hôn cô gửi cho Lục Cẩn Xuyên tối qua, đến nay vẫn trả lời cô rốt cuộc bán chiếc nhẫn phỉ thúy đó .

Bây giờ đang bận chăm sóc vợ tương lai, đoán chừng cũng chẳng tâm trạng mà trả lời.

thời gian đến Cục Dân chính định, nhẫn của nhà họ Ôn vẫn lấy , một khi nhận giấy chứng nhận lấy , e là càng khó hơn.

bây giờ cô dây dưa với Lục Cẩn Xuyên nữa.

Nếu Lục Cẩn Xuyên chịu trả

Cô sẽ kiện tòa.

Ôn Nghênh tìm Thẩm Giai Tiếu.

Nhờ cô tìm giúp một luật sư giỏi, thứ Hai cô sẽ dẫn luật sư đến Cục Dân chính.

Nếu thể thỏa thuận thỏa là nhất, thỏa thuận , thì gặp ở tòa.

Hôn nhân ly, bảo vật gia truyền của nhà họ Ôn cô cũng lấy.

Thẩm Giai Tiếu tin cuối cùng cũng sắp đến Cục Dân chính, tiên là buông lời châm biếm: “Ngày thứ hai lễ Tình nhân ly hôn, đúng là chuyện xưa nay từng , làm mới nhận thức luôn!”

Ôn Nghênh gì.

kể chi tiết cho Thẩm Giai Tiếu , nếu , với tính cách như thùng t.h.u.ố.c s.ú.n.g nhỏ của Thẩm Giai Tiếu, nhất thời nửa khắc sẽ để yên.

Tâm trạng Thẩm Giai Tiếu , liền : “Cuối cùng cũng vượt qua bể khổ ! Tối nay tớ mời, chúng ăn một bữa trò để ăn mừng thế nào?”

Hiếm khi Ôn Nghênh cảm thấy thư giãn, “Được.”

Chủ nhật.

Dì Trần ở căn nhà tân hôn gọi điện cho Ôn Nghênh.

“Phu nhân, hôm qua Triệu đặc trợ mang đến một thùng đồ lớn, là của cô, mở xem, nhiều quần áo nam bóc mác các loại, là mang giặt, cô về tự ủi?”

Ôn Nghênh nhíu mày.

Không ngờ chuyện , “Quần áo gì cơ?”

“Triệu đặc trợ là đủ loại quà cô tặng cho Lục tổng, vẫn luôn để ở văn phòng Lục tổng, đặc trợ Lục tổng chê chật chỗ, nên bảo mang về, chắc là để cô tự xử lý.”

Đầu óc Ôn Nghênh tỉnh táo hơn một chút.

Nhớ việc đây cô quả thực nhờ Triệu Kha mang đồ cho Lục Cẩn Xuyên.

Thảo nào thấy Lục Cẩn Xuyên dùng bao giờ.

Hóa vẫn luôn phủ bụi ở bên đó.

Bây giờ cũng chẳng liên quan gì đến cô nữa.

“Dì thể vứt .” Giọng Ôn Nghênh nhạt.

Trước đây quần áo mặc sát của Lục Cẩn Xuyên đều do cô đích ủi, đến mức dì Trần cũng theo thói quen mà liên lạc với cô.

Dì Trần kinh ngạc: “Đều là đồ mới mà! Hơn nữa, còn một đồ đặc…”

“Dì Trần, chuyện của cần hỏi nữa.” Ôn Nghênh ngắt lời bà: “Dì cứ tùy ý xử lý .”

Ôn Nghênh cúp điện thoại.

Đứng dậy kéo rèm cửa sổ, tâm trạng thông suốt.

Thứ Hai.

Sáng sớm Ôn Nghênh thu dọn xong những giấy tờ cần dùng.

Căn cước công dân, sổ hộ khẩu, vân vân.

Lục Cẩn Xuyên hẹn lúc chín giờ, chỗ cô ở cách Cục Dân chính mười mấy cây , cô sợ tắc đường sẽ làm lỡ thời gian.

Liền xách túi tàu điện ngầm.

khỏi nhà lúc bảy rưỡi, khi đến Cục Dân chính vẫn đến tám rưỡi.

thói quen để khác đợi .

Nên đến sớm một chút.

Đến nơi, Ôn Nghênh liền nhắn cho Lục Cẩn Xuyên một tin: [Tôi đến .]

lấy .

Ngồi đợi ở đại sảnh.

Đợi một lúc lâu.

Mắt thấy sắp đến chín giờ.

Luật sư mà Thẩm Giai Tiếu giúp cô mời cũng đến, Lục Cẩn Xuyên vẫn thấy bóng dáng .

Ôn Nghênh vẫn nhịn , quyết định gọi cho Lục Cẩn Xuyên một cuộc điện thoại.

Vừa bấm , đầu dây bên liền vang lên một tràng: “Xin , máy quý khách gọi thực…”

Ôn Nghênh nhíu mày.

Số thực?

Cô tiếp tục gọi.

Vẫn là thực.

Trong lòng Ôn Nghênh vô cớ đập thịch một cái.

Trong trường hợp nào mới báo là thực?

Ngay lúc cô đang căng thẳng sợ biến .

Phía vang lên giọng lạnh nhạt của Lục Cẩn Xuyên: “Xin , chút việc chậm trễ nên đến muộn.”

Loading...