Khi bố nhà họ Tống qua đời, hai em vẫn còn nhỏ, công ty do chú tiếp quản.
Tống Thanh Minh với tư cách là trai, làm cha làm , dốc lòng chăm sóc và cưng chiều đứa em gái duy nhất lớn lên.
Ước mơ từ nhỏ của là trở thành bác sĩ, cho đến khi thương ở tay thể hành nghề y nữa, cộng thêm việc công ty chú ruột rút ruột đến mức bờ vực phá sản, Tống Thanh Minh đành gánh vác trong thời điểm nguy nan .
Đáng tiếc là dù Tống Thanh Minh mấy năm nay hao tâm tổn trí, cuối cùng cũng thể cứu vãn sự suy tàn của công ty.
Tống Thanh Minh bước nhà, càng cảnh xung quanh càng nhíu mày: "Về nhà , công chúa nhỏ của thể sống ở nơi như thế ?"
"Anh, em thấy ở đây mà. Diện tích nhỏ chút, nhưng ở trung tâm thành phố, giao thông cũng thuận tiện." Giọng cô bỗng chùng xuống: "Em ở một một thời gian."
Tình trạng công ty khiến trai đủ mệt mỏi . Cô lẽ cần một thời gian để chữa lành vết thương, cô ở ngay mắt để ngày ngày lo lắng cho .
" mà—"
Lời của Tống Thanh Minh Tống Thanh Từ cắt ngang.
"Anh, ba năm qua gả cho Lục Cảnh Thâm em chẳng làm tích sự gì. Bây giờ sắp ly hôn , em nhân thời gian suy nghĩ xem thể làm gì."
"Chẳng lẽ nuôi nổi em?" Công chúa nhỏ của căn bản cần nghĩ đến những điều .
"Anh, làm một con sâu gạo ăn bám đương nhiên là hạnh phúc, nhưng cũng dễ sinh buông thả." Cô cần mở rộng tầm của bản , như khi nhận sự việc mới tự đưa ngõ cụt.
Tống Thanh Minh gì, nhưng ánh mắt cô đầy vẻ lo âu.
Tống Thanh Từ giơ tay thề: "Em sẽ nghĩ quẩn ."
"Vậy em thực sự định ly hôn với Lục Cảnh Thâm ?" Dù cô yêu Lục Cảnh Thâm nhường nào, Tống Thanh Minh những năm qua đều thấy rõ.
Tống Thanh Từ gật đầu.
Tống Thanh Minh dù vẫn bán tín bán nghi, nhưng Tống Thanh Từ buồn nên cũng nhiều, chỉ xoa đầu cô: "Em quyết định thế nào, cũng đều ủng hộ."
Tống Thanh Từ ôm chầm lấy : "Cảm ơn ."
Anh luôn cưng chiều cô vô điều kiện như , cho dù cô tùy hứng, cũng sẵn lòng dọn dẹp hậu quả cô.
Tống Thanh Minh đích xuống bếp, hai em cùng ăn trưa. Cho đến khi xác nhận Tống Thanh Từ thực sự suy nghĩ tiêu cực nào thì mới rời làm việc.
Sau khi Tống Thanh Minh , Tống Thanh Từ cảm thấy nhà cửa trống trải, liền bật TV lên cho chút âm thanh. Vốn dĩ đang suy nghĩ xem với năng lực của thì thể làm gì, ai ngờ cô lúc nào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hon-nhan-lanh-ba-nam-luc-phu-nhan-da-co-nguoi-moi-tong-thanh-tu-luc-canh-tham/chuong-4-gap-lai-tra-nam-tien-nu.html.]
Khi tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức Tống Thanh Từ, trời bên ngoài tối mịt.
Cô gọi đến, ngờ là trợ lý Lý Kỷ Phong của Lục Cảnh Thâm.
Dù tìm việc gì, cô vẫn nhấn nút : "Alo?"
"Phu nhân, cùng Lục tổng đến Đường Cung tiếp khách, thấy Tống tổng hình như uống say , đang ở một ." Giọng Lý Kỷ Phong truyền đến.
Tống Thanh Từ lập tức bật dậy: "Tôi đến ngay." Cô khoác chiếc áo măng tô, bắt taxi ngoài.
Mười lăm phút , khi Tống Thanh Từ đến phòng bao, mặc dù những đó giải tán, nhưng khắp phòng vẫn nồng nặc mùi rượu.
Tống Thanh Minh nhắm mắt gục bàn, cà vạt nới lỏng, quần áo phần xộc xệch. Trong ấn tượng của cô, trai luôn chú trọng hình tượng, bao giờ nhếch nhác như .
"Anh?" Tống Thanh Từ gọi .
Tống Thanh Minh mơ màng mở mắt, liếc cô một cái nhắm : "Tiểu Từ, em đến đây?"
Trông vẻ say nhẹ.
"Sao một ? Bùi Ngôn ?" Tống Thanh Từ hỏi.
Bùi Ngôn là trợ lý của Tống Thanh Minh.
"Cậu xử lý việc khác ." Tống Thanh Minh trả lời bằng giọng lơ lớ rõ ràng.
"Vậy chúng về nhà nhé?" Tống Thanh Từ hỏi.
"Để nghỉ một lát, lát nữa chúng về." Nói xong, Tống Thanh Minh nhắm mắt.
Tống Thanh Từ đỡ nổi , liền định ngoài tìm nhân viên phục vụ giúp đỡ. Khi ngang qua cửa nhà vệ sinh, tiếng chuyện phiếm của hai đàn ông trung niên lọt tai cô.
"Tống Thanh Minh đây phong độ ngời ngời là thế, bao giờ hạ cầu cạnh ai thế ? Khoảng thời gian cũng làm khó ."
" , đây mối quan hệ với nhà họ Lục, còn nể mặt phần nào. Bây giờ đại tiểu thư nhà họ Tống sắp ly hôn với Lục tổng , chúng cũng chúa cứu thế, thể trơ mắt tiền của đổ xuống sông xuống biển ."
" là ."
Tống Thanh Từ nghĩ đến dáng vẻ nãy của trai, trong lòng bất giác xót xa. Vừa , cô bắt gặp Lục Cảnh Thâm bước từ phòng bao.
Lâm Thi Nghiên vốn đang khoác tay , thấy Tống Thanh Từ liền chột vội vàng rụt tay như sợ Tống Thanh Từ thấy.
"Thanh Từ, trùng hợp quá, cô đến tìm Cảnh Thâm ?"