Mặt cô ngoắt sang một bên, hôn, nhưng Diệp Bạch một tay nắm lấy cằm cô, ép cô ,"""Rồi cúi đầu hôn cô ánh mắt của cô.
Không nụ hôn sâu, chỉ là chạm nhẹ.
Cô vẫn chịu, khẽ run rẩy.
Còn Diệp Bạch, thì say đắm đến mê mẩn… Anh thậm chí còn luồn tay ga trải giường, nắm lấy cơ thể đầy đặn sinh của cô, những cảm giác mê hồn đó khiến cơ thể căng cứng đến tột độ.
Thực là d.ụ.c vọng, chỉ là phản ứng sinh lý.
Tính , Diệp Bạch cũng hơn nửa năm chạm phụ nữ , lẽ là do gánh nặng tâm lý, hơn nửa năm nay ngay cả tự sướng cũng ít… Bây giờ chạm phụ nữ là phản ứng .
TRẦN THANH TOÀN
Đùi chạm đùi,
Lục U đương nhiên cảm nhận , cô ngẩng đầu mắng là cầm thú, Diệp Bạch dám làm gì, cũng sẽ làm gì… chỉ là nắm lấy cơ thể cô khẽ hỏi: “Định cho Lục Ngộ b.ú sữa ?”
Lục U nghiến răng khẽ hừ: “Anh mau dậy khỏi !”
Thực đè lên cô, nhưng cái thứ chạm đùi , dù chỉ cách một lớp chăn mỏng cô cũng thể cảm nhận …
Diệp Bạch thấy cô thật sự sắp giận, hôn nhẹ lên má cô, buông cô .
lúc , Tiểu Lục Ngộ bắt đầu .
Thằng bé khỏe, lên hai chân nhỏ đạp tung chăn, tiếng vang trời.
Diệp Bạch vội vàng chạy đến dỗ con trai.
Anh kiểm tra một chút, ướt tã, chắc là đói .
Anh bế con trai, nhẹ nhàng dỗ dành vài tiếng, nhưng Tiểu Lục Ngộ chịu, thằng bé chỉ đói ăn, cái miệng nhỏ há to…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh-nmis/chuong-1174-thuc-ra-khong-phai-la-duc-vong-chi-la-phan-ung-sinh-ly.html.]
Diệp Bạch đứa bé sơ sinh.
Da trắng nõn, ngũ quan sắc nét, chắc là chút gen lai, hơn nữa tứ chi thon dài, sinh 58 cm, chắc chắn là một cao lớn.
Diệp Bạch Lục U, vẫn mở lời.
Lục U khẽ : “Bế con trai cho .”
Giọng Diệp Bạch còn nhẹ hơn cô: “Em tự cho b.ú ?”
Lục U lúc chút sức lực, cô chống dậy, hỏi ngược : “Chẳng lẽ là cho bú?”
Diệp Bạch lúc đầu gì.
Anh bế con trai đến, Lục U tránh , cô nhẹ nhàng cởi áo để lộ một bên… Diệp Bạch cẩn thận đặt đứa bé lòng cô, Tiểu Lục Ngộ ăn, ngửi thấy mùi rúc , b.ú mạnh mẽ.
Thị giác, cộng thêm kích thích âm thanh,
Diệp Bạch như ma xui quỷ khiến một câu: “Anh ! Có cũng chỉ cho em bú.”
Lục U chuyên tâm cho Tiểu Lục Ngộ bú.
Cô tranh thủ, giọng nhàn nhạt: “Diệp Bạch, bớt giở trò lưu manh .”
Diệp Bạch khẽ một tiếng, đó bên giường, để Lục U tựa vai , như cô tựa sẽ thoải mái hơn, lúc đầu Lục U , đó kiên trì.
Khi cô cho con bú, nhẹ nhàng xoa bóp vai cho cô, để cô thoải mái hơn.
Tiểu Lục Ngộ ăn xong một bên là no !
Đứa bé sơ sinh chào đời, ăn no thì ngủ, ngủ dậy thì ăn, giao tiếp với lớn… Diệp