Lục U xong liền !
Đột nhiên, Diệp Bạch nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, giọng trầm thấp cầu xin: "Lục U, ít nhất hãy cho một cơ hội bù đắp! Chúng thử , lẽ..."
"Không lẽ!"
Giọng Lục U lạnh lùng: "Diệp Bạch, chúng thử ! Hơn nữa chỉ một !"
Mỗi kết quả, hoặc là khiến cô đau lòng hoặc là thất vọng.
nếu bắt Lục U chọn, cô vẫn sẽ chọn thất vọng... Cô vẫn hy vọng sống , bởi vì thất vọng sẽ giải tỏa, nhưng đau lòng thể theo suốt đời.
Cô dứt khoát!
Diệp Bạch cuối cùng vẫn giữ cô.
Ở một bên khác của con đường riêng, Lục Sóc Lục U rời , lúc mới dựa tường, cơ thể thả lỏng, đưa tay ôm lấy vợ nhỏ, cứ thế ôm trong lòng gì.
Một lúc , Lục Huân khẽ : "Anh rõ ràng đồng ý họ ở bên , ngăn cản?"
Đèn pha lê rực rỡ,
Ánh đèn chiếu khuôn mặt tuấn tú của Lục Sóc càng thêm , Lục Huân gần như dám nhiều, dù kết hôn nhiều năm nhưng cô vẫn tiền đồ!
Lục Sóc cúi đầu cô một cái, khẽ hỏi : "Lục U để ý đến ?"
Lục Huân lắc đầu lia lịa.
Lục Sóc khẽ: "Đã , chân dài thì ngăn ! Hơn nữa theo đến thành phố C ở lâu , cũng học theo , chuyển công ty qua đó đưa cả lũ trẻ qua, chỉ để trông chừng ?"
Lục Huân chằm chằm .
Lục Sóc khẽ vuốt mặt cô, dịu dàng : "Đồ ngốc!"
TRẦN THANH TOÀN
...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/hoac-tien-sinh-ngoan-ngoan-sung-toi-on-man-hoac-thieu-dinh-nmis/chuong-1152-den-benh-vien-con-cua-ho-con-giu-duoc-khong.html.]
Bên vì Diệp Bạch, Lục U về .
Tài xế đợi ở lầu, thấy cô xuống liền vội vàng chạy tới đỡ, đỡ lẩm bẩm: "Tiểu thư cô tự ?"
Lục U nhẹ: "Mẹ gặp một , ."
Cô khẽ vuốt bụng : "Không ! Con bé ngoan lắm!"
Dù , tài xế vẫn cẩn thận đỡ cô lên xe, chu đáo đóng cửa xe ... Khi thẳng lên thì vặn thấy Diệp Bạch đang đuổi theo.
Tài xế gượng hai tiếng: "Tổng giám đốc Diệp !"
Diệp Bạch khẽ : "Tôi vài câu với Lục U."
Tài xế suy nghĩ một chút, vẫn gõ cửa kính xe: "Tiểu thư, Tổng giám đốc Diệp chuyện với cô!"
Lục U hạ cửa kính xe xuống.
Diệp Bạch đưa những món trang sức mua cho cô: "Những thứ là mua để tặng em."
Lục U im lặng .
Một lát , cô khẽ : "Diệp Bạch, khi chúng ở bên cũng mua ít trang sức cho em! Khi chuyển em mang theo món nào, em nghĩ em của ngày xưa cần, em của bây giờ càng cần! Anh giữ , lẽ cũng sẽ dùng đến."
Ánh mắt Diệp Bạch sâu thẳm.
Lục U mềm lòng, cửa kính xe từ từ nâng lên mặt ... Thực lúc ai cũng dễ chịu, Lục U chỉ mong đừng níu kéo, như cô sẽ cảm thấy thoải mái hơn, bởi vì Diệp Bạch cứ xuất hiện, giống như đang bóc từng lớp vết thương trong lòng cô.
Tài xế lên xe, xe từ từ khởi động.
Cô vẫn kìm mà đỏ mắt, mũi cũng , cô vẫn thể thờ ơ với !
Mưa bắt đầu rơi...
Nước mưa làm ướt chiếc xe sang trọng, cũng làm ướt bộ lễ phục Diệp Bạch, nhưng để tâm... Đứng hai phút, mới tìm thấy xe của , lên xe và theo hướng của Lục U.
Anh quen thuộc theo cô, cho đến khi đưa đến đường riêng của Lục gia mới rời .